CHUYẾN HÀNH QUÂN VẬN CHUYỂN VẬT TƯ RA TIỀN TUYẾN (1)
Một nhiệm vụ khác mà bác Nguyễn Văn Ân nhớ mãi là chuyến hành quân vận chuyển đạn dược và lương thực ra tiền tuyến Tây Ninh. Chuyến đi đòi hỏi sức lực, tinh thần cảnh giác và khả năng phối hợp đồng đội. Kỷ niệm này phản ánh giá trị thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của người lính hậu cần trên chiến trường.
Năm 1972, bác Ân dẫn đầu tiểu đội vận chuyển 1,5 tấn đạn và gạo ra tiền tuyến. Đường rừng trơn lầy, suối xiết, mưa rừng liên tục thử thách mọi bước đi. Bác kể:
“Có lần, một bao đạn trượt khỏi xe, tim tôi như ngừng đập. Tôi phải hô hoán đồng đội, giữ bình tĩnh để xử lý kịp thời.”
Cả hành trình kéo dài gần hai ngày, tiểu đội vừa chống chọi thời tiết, vừa cảnh giác với nguy cơ phục kích. Buổi tối, họ dựng lán tạm bên bờ suối, chia nhau từng miếng cơm nguội, nhắc nhau giữ sức khỏe cho ngày mai. Bác Ân nhớ:
“Chúng tôi kể chuyện quê hương, động viên nhau vượt qua mưa gió.”
Khi đến điểm tập kết, hàng hóa được bàn giao nguyên vẹn. Bác Ân rút ra bài học: nhiệm vụ hậu cần tuy âm thầm nhưng quan trọng không kém trận chiến trực tiếp. Chuyến hành quân này còn giúp bác trưởng thành hơn, học được sự kiên nhẫn, trách nhiệm và tình đồng đội bền chặt.



