Khác

CHUYỆN ÍT BIẾT VỀ NGƯỜI CÁN BỘ CƠ YẾU TỪNG 7 NĂM LÀM NHIỆM VỤ BẢO VỆ BÁC HỒ

CHUYỆN ÍT BIẾT VỀ NGƯỜI CÁN BỘ CƠ YẾU TỪNG 7 NĂM LÀM NHIỆM VỤ BẢO VỆ BÁC HỒ

Quảng Ninh07/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5, sen lại nở trên những ao làng ở Kỳ Thượng. Trong căn nhà nhỏ cuối con ngõ thôn Mỹ Lạc, người cựu binh già Phan Văn Thi vẫn đều đặn lau bàn thờ Bác, rồi chậm rãi kể cho lớp trẻ nghe về Điện Biên, về những năm tháng bên Bác Hồ và về một đời quân ngũ đi qua chiến tranh, cơ yếu và những cống hiến lặng thầm.

Năm 1951, mới 17 tuổi, ông khai tăng thêm tuổi để được nhập ngũ. Người lính trẻ quê Hà Tĩnh ấy theo Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 đi qua nhiều chiến dịch lớn và có mặt tại Điện Biên Phủ trong trận đánh mở màn cứ điểm Him Lam.Ông từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên mình. Từng bị thương nặng ở Mường Thanh. Từng mất đi người anh cùng quê, người đồng đội thân thiết là Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót.Nhưng khi nhắc về cuộc đời quân ngũ, ông ít nói về thương tích.Điều ông nhớ nhiều nhất lại là những năm tháng được đứng trong hàng ngũ bảo vệ Bác.Sau ngày tiếp quản Thủ đô, người lính trẻ được lựa chọn vào Trung đoàn 600 làm nhiệm vụ bảo vệ Trung ương Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bảy năm bên Bác, ký ức trong ông không phải những điều lớn lao, mà là những điều rất nhỏ.Là chuyện Bác gặp bộ đội thường hỏi quê ở đâu, ăn ở có đủ không, công tác có vất vả không.Là chuyện anh nuôi mang cơm trắng riêng nhưng Bác không ăn, yêu cầu đổi lại cơm độn như chiến sĩ vì đồng bào còn khó khăn.Là những đêm đứng gác thấy phòng Bác tắt đèn cùng mọi người, rồi khi bộ đội đã ngủ cả, đèn lại sáng lên để Bác tiếp tục làm việc.Ông kể, giọng chậm và rất nhẹ:"Mỗi lần gặp bộ đội, Bác thường hỏi quê ở đâu, ăn ở có đầy đủ không, công tác có vất vả không. Bác nói chuyện nhẹ nhàng ai nghe cũng nhớ mãi..."Có lẽ, điều còn lại sâu nhất sau 7 năm ấy không chỉ là niềm tự hào được ở gần Bác, mà là cách sống học từ Bác.Năm 1961, ông được điều động làm công tác cơ yếu trong lực lượng Bộ đội Biên phòng Quảng Bình. Từ chiến hào Điện Biên đến nhiệm vụ bảo vệ Bác, rồi tiếp tục với công việc cơ yếu âm thầm phía sau những đường dây liên lạc bí mật, mỗi chặng đường đều đòi hỏi sự tận tụy, kỷ luật và trách nhiệm.Người làm cơ yếu ít khi đứng ở nơi nhiều ánh sáng.Nhưng cũng như nhiều cán bộ cơ yếu qua các thời kỳ, họ chọn đứng phía sau để giữ an toàn cho mệnh lệnh, cho thông tin và cho nhiệm vụ.Năm 1977, rời quân ngũ sau 26 năm phục vụ, ông trở về quê hương.Người dân Mỹ Lạc không gọi ông bằng quân hàm hay chức vụ.Họ gọi giản dị: “Ông bộ đội của Bác Hồ”.Ông tiếp tục làm công tác địa phương, tham gia mặt trận, vận động Nhân dân, góp sức xây dựng quê hương. Những năm gần đây, dù tuổi cao, ông vẫn là người kể chuyện lịch sử cho thanh niên, học sinh trong vùng.Có những cuộc đời không ồn ào.Đi qua chiến tranh.Đi qua những năm tháng bảo vệ Bác.Đi qua công tác cơ yếu.Rồi trở về làm một người đảng viên bình dị giữa quê hương.Nhưng chính những cuộc đời như thế lại âm thầm giữ cho những giá trị của một thế hệ được truyền từ người này sang người khác.🌿 Và với ông Phan Văn Thi, có lẽ điều quý nhất không phải những huân chương hay ký ức đặc biệt, mà là suốt cuộc đời vẫn giữ được những điều đã học từ Bác: sống giản dị, làm việc tận tụy và luôn nghĩ cho người khác trước mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn