Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chuyện kể của cựu phi công – anh hùng Từ Đễ

Căn nhà của ông Từ Đễ - một phi công của Phi đội Quyết Thắng, người từng dùng máy bay thu được của địch, ném bom xuống sân bay Tân Sơn Nhất ngày 28-4-1975 - nằm trong một con hẻm nhỏ rợp bóng cờ. Mảnh sân nhà ông có bóng tre, có hồ nước nhỏ và chiếc cầu màu đỏ như gợi nhớ bóng dáng cầu Thê Húc. Người trí thức phải sống như thế

Vĩnh Long19/05/2026Đoàn phường Hòa Thuận (Đoàn phường Hòa Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bức tranh ấy, ông Từ Đễ vẽ minh họa con gà, con cá chép và cây dáy. Ông giải thích đó là vì cụ Từ Giấy tuổi Dậu, mệnh thủy và tên thật là Từ Dáy. Ba biểu tượng này lại mang hàm ý sản xuất nông nghiệp bền vững "vườn (cây dáy) - ao (con cá) - chuồng (con gà)", được viết tắt là chữ VAC, một tư tưởng theo chiến lược tái sinh mà cụ Từ Giấy đã tổng kết từ cuộc sống của nông dân ta.

Ngắm bức tranh, chúng tôi hỏi ông Từ Đễ những câu chuyện, những kỷ niệm về ông cụ thân sinh ra ông - Giáo sư Từ Giấy - người từng được vinh danh là 1 trong 20 huyền thoại của ngành dinh dưỡng thế giới.

Ông Đễ trầm ngâm: "Cụ thân sinh ra tôi vốn là một trí thức uyên bác, thông thạo 5 ngoại ngữ: Pháp, Nga, Trung Quốc, Anh, Tây Ban Nha, ngoài ra cụ rất giỏi chữ Nôm. Sinh ra được 1 tuổi thì bố mất, mẹ ở vậy tần tảo làm thuê khắp vùng để nuôi con ăn học. Từ Giấy học rất giỏi, có lần đi thi Văn đứng đầu tỉnh Hà Đông, được thưởng 60 đồng Đông Dương - số tiền khổng lồ đối với ông lúc bấy giờ. Nhờ vậy, ông được vào Trường Bưởi có học bổng, rồi tốt nghiệp tú tài Toán, ghi danh vào Trường Y Hà Nội.

Ngoài học bổng, ông Từ Giấy còn sống thêm bằng việc dạy học cho con em những nhà giàu, rồi ông còn có cả một biệt tài là đánh đáo ăn tiền… (sau này người con út của ông Từ Giấy là Từ Ngữ cũng đánh đáo giỏi nhất phố Quán Thánh), ông còn đổi giấy khen của mình cho con nhà giàu lấy tiền - (con nhà nghèo chỉ cần tiền ăn học thôi).

Ông hay dặn dò tôi: Con người ta 70% là nước lã, nên mọi chuyện phải khiêm tốn, có gì con cũng chỉ nên tin 30% thôi, mình phải tự làm, tự thử thì mới khẳng định đúng hay sai. Tri kỷ, tri bỉ, tri túc, tri chỉ, vừa phải. Cả cuộc đời, ông đã thực hiện phương châm sống: Chuyện to biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có gì. Và tôi cũng vậy, cố gắng theo gương cụ, lúc nào cũng làm việc nghiêm túc, khoa học và thẳng thắn để sống thanh thản".

Ông Từ Đễ kể những câu chuyện về cụ Từ Giấy từ thời còn hàn vi, rồi khi cụ là bác sĩ quân y, chủ bút tờ Vui Sống với bút danh Lang Khoai luôn vui tươi dí dỏãm cuốn hút bạn đọc, đến các công trình nghiên cứu nổi tiếng của cụ, cho đến việc cụ được phong danh hiệu Thầy thuốc Nhân dân, Anh hùng Lao động…

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Từ Đễ.

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Từ Đễ.

Và rồi câu chuyện của chúng tôi lại quay về chuyện… ném bom. Bốn mươi năm sau trận đánh hào hùng ngày 28-4-1975, cho đến ngày 22-10-2015, các phi công của Phi đội Quyết Thắng gồm: Từ Đễ, Hán Văn Quảng, Nguyễn Văn Lục được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ chống Mỹ.

Tôi hỏi ông, sao tận 40 năm sau các bác mới được phong Anh hùng, ai cũng tưởng cả phi đội phải là Anh hùng từ lâu rồi chứ? Ông Từ Đễ cười hóm hỉnh: "Cô hỏi thế có bằng đố tôi!". Giọng ông chậm rãi: "Chắc có nhiều lý do nhưng có một điều này là do… quan niệm chưa đúng. Đó là trong không quân, thành tích của một phi công luôn gắn với chiến công bắn rơi máy bay địch, chả thế mà danh hiệu ACE (Át chủ bài) đều gắn với thành tích bắn rơi 5 máy bay trở lên!

Nhưng đánh mục tiêu mặt đất như các phi công của Phi đội Quyết Thắng thì chưa được tính, vì 24 cái máy bay ở Tân Sơn Nhất ngày 28-4-1975 bị tan tành khi đang đậu chứ không bay. Mà quy định thì chỉ có tiêu chuẩn "bắn rơi" chứ chưa có tiêu chuẩn khác. Chính vì những quy định chưa tính việc hoàn thành nhiệm vụ mới là mục đích của trận chiến đấu, "bắn rơi" cũng chỉ là một phần của khái niệm này, nên đến tận bây giờ, các phi công của Phi đội Quyết Thắng mới được phong Anh hùng… cũng là điều dễ hiểu".

Tôi rụt rè hỏi ông: "Cháu nghe bảo bác đã tự kiểm điểm vì "dám" lượn một vòng ngắm Sài Gòn sau khi ném bom Tân Sơn Nhất, rồi lại chào phi công Hoa Kỳ khi "va" nhau trên trời nữa. Và khi về đến Phan Rang, máy bay hết sạch dầu, ông Hán Văn Quảng phải nhường cho bác hạ cánh trước, vừa xuống được đường băng là động cơ tắt hẳn. Tưởng là phi công vốn rất kỷ luật, lượng nhiên liệu mang đi phải tính toán đong đếm từng tí để còn "sức" mà cõng bom, vậy sao bác "liều" thế?

Ông Từ Đễ cười rất sảng khoái, gương mặt ông như trẻ ra, đôi mắt ánh lên nét tinh anh: "Để cô hiểu được việc này, tôi phải nói rõ, sau cuộc chiến với Không quân Mỹ thì hầu hết anh em phi công chúng tôi đều trở thành người chiến thắng, nhiều bạn bè của tôi trở thành anh hùng, các ACE nổi tiếng.

Không những vậy, chính các ACE Việt Nam đã đưa máy bay MiG-21 trở thành huyền thoại. Nhưng MiG-21 chỉ nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam thôi, còn trong các cuộc chiến tranh khác, MiG-21 không làm nên trò trống gì cả. Và khi không quân non trẻ của chúng ta bước vào chiến đấu với MiG-17, rồi MiG-21 đều thắng lợi và cuối cùng là thắng toàn diện với Không quân Hoa Kỳ mà không hề có sự trợ giúp trực tiếp nào của các phi công Trung Quốc, Liên Xô. Chúng tôi không được chia sẻ về kinh nghiệm chiến tranh, không được dạy về chiến thuật không chiến, tất cả đều phải tự mày mò tìm hiểu.

Chúng tôi hay nói đùa với nhau: Ếch cõng nhái mà thành ACE! Phi công Việt Nam đánh giỏi đến nỗi nội bộ phi công Hoa Kỳ đồn đại về một phi công Việt Nam tên là "đại tá Tom" đã bắn rơi tới 14 máy bay Mỹ! Đấy, cô thấy chưa, phi công chúng tôi có đúng là những kẻ không ai dạy được không?

Qua chiến đấu bọn tôi trưởng thành và không có ai dạy cho cả. Anh hùng Nguyễn Văn Cốc hiền lành vậy, ai dạy cho anh lên trời dũng mãnh thế? Anh hùng Hoàng Văn Kỷ bay yếu, tính tình thì ít nói, nhưng lên trời thì tìm mọi cách đè lên đầu bằng được máy bay F4 rồi bắn máy bay xẻ làm đôi mới đã. Hơn nữa ông Kỷ còn nhằm đúng buồng lái mà bắn nên không phi công Hoa Kỳ nào nhảy dù được cả!

Rất nhiều phi công, anh hùng mà không ai giống ai - đều "mười phân vẹn mười". Nhưng nét chung là chúng tôi luôn phản ứng mau lẹ, được trời phú cho khả năng tỉnh táo trong không chiến. Chắc cô chưa được gặp phi công Anh hùng số 1 của Không quân Việt Nam là cụ Nguyễn Văn Bảy, bề ngoài của cụ chẳng ai nghĩ là phi công chứ đừng nói chuyện anh hùng. Cụ trông khắc khổ, hút thuốc lá như bễ và cực kỳ kiệm lời. Thế nhưng khi lên trời, cụ lột xác thành một con báo gấm: linh lợi, quyết đoán, khôn ngoan và đã nổ súng là bắn rơi máy bay địch.

Và tôi còn có một anh bạn cực kỳ thông minh - giáo sư tiến sĩ về máy bay, nhưng khi cầm cờ-lê thì không thể vặn được nổi một con ốc!... Nên tôi kết luận thế này, trong đội ngũ phi công hình như mâu thuẫn, cứ học giỏi thì bay kém hoặc không bay được, IQ của họ thuộc dạng bắt chước giỏi, khéo léo như cầu thủ bóng đá.

Chỉ riêng trường hợp phi công Anh hùng Nguyễn Tiến Sâm là cá biệt, vì anh vừa thông minh, học giỏi, bay giỏi và đánh rất hay… Tôi kể cho cô câu chuyện xa như thế để cô thấy được rằng tôi làm gì cũng tính toán nhanh như điện, xem dầu còn đủ để về sân bay Phan Rang hạ cánh không? Đủ là tôi lượn chơi một vòng ngắm Sài Gòn! Rồi tôi bay kẹp sát máy bay vận tải C141 của Không quân Mỹ, giơ tay chào để chúc họ bay về nhà an toàn với gia đình. Họ đã hạ cờ rút quân thì đâu còn là kẻ thù nữa… Thôi thì, đành rằng vô kỷ luật, nhưng ai chẳng có một thời trai trẻ tự do của mình, rồi đến khi có tuổi lại chỉ ngồi nhâm nhi cà phê mà nhớ về những chuyện như vậy của thời trẻ ngang dọc. Tôi "tự hào" là người khách du lịch đầu tiên của Sài Gòn giải phóng đó nghe!".

Rồi ông mỉm cười hóm hỉnh: "Các bạn tôi đều có tính khí hơi ngỗ ngược như vậy, mỗi người một dạng nổi chìm khác nhau nên chính vì thế có thể là lý do các cô gái mê say chăng?".

Câu chuyện với ông già cựu phi công lừng lẫy ngang dọc một thời này mỗi lúc càng thú vị. Ông kể câu chuyện nào cũng xa xa rồi đến gần gần rồi phát lộ ra cái tính ngang tàng khí phách của một thời trai trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn