Chuyện kể của một trang nhật ký cũ
Bài thơ là lời tự sự của một trang nhật ký thời chiến còn lưu giữ những ước mơ và khát vọng của tuổi trẻ Việt Nam.
Ta vàng theo tháng theo năm,
Mà câu chữ vẫn âm thầm xanh tươi.
Có người viết giữa bom rơi,
Mà lòng vẫn sáng nụ cười tương lai.
Có trang còn đọng nét dài,
Viết về mẹ, viết tháng ngày yêu thương.
Viết về Tổ quốc quê hương,
Viết điều giản dị mà vương đến giờ.
Nếu ai mở lại trang xưa,
Xin đừng chỉ đọc những dòng chữ thôi.
Hãy nghe nhịp đập một thời,
Của bao tuổi trẻ sáng ngời Việt Nam.



