Chuyện kể của Sông Bến Hải
Bài thơ là lời tự sự của dòng sông Bến Hải, chứng kiến nỗi đau chia cắt và niềm vui thống nhất của dân tộc.
Ta là dòng sông nhỏ,
Mà mang nặng nỗi đau của nước nhà.
Có những năm đôi bờ xa cách,
Người nhìn người qua nước mắt nhạt nhòa.
Ta nghe tiếng gọi từ hai phía ấy,
Nghe tiếng lòng đau đáu nhớ miền Nam.
Nghe những câu hò chưa tròn câu hát,
Nghe tình quê thao thức suốt bao năm.
Rồi đất nước đi qua mùa lửa đạn,
Ta lại vui trong ngày hội đoàn viên.
Những con đò nối đôi bờ thương nhớ,
Tiếng cười vang giữa đất mẹ bình yên.
Hôm nay nước vẫn xuôi về biển lớn,
Mang theo tình của dân tộc Việt Nam.
Dẫu năm tháng có đi qua mãi mãi,
Ta vẫn là ký ức đẹp dịu dàng.



