chuyện kể điện biên phủ trên không
hứ 6, ngày 15-12-1972, Đại úy Bob Certain và các thành viên đội bay B-52 tại Căn cứ không quân Andersen ở Guam nhận được thông báo tạm dừng toàn bộ các đợt bay luân phiên. Kế hoạch có thay đổi. Trong cuốn hồi ký chưa xuất bản, hoa tiêu B-52 Bob Certain đã nhắc lại phản ứng của chính ông và đồng đội khi đó: “Suy nghĩ đầu tiên và hy vọng của đội bay là chiến tranh đã kết thúc và chúng tôi ở lại Guam là để đưa tất cả máy bay về Mỹ”. Nhưng sang sáng Thứ 7 thì cả đội bỗng thấy “tất cả máy bay B-52 đa
hứ 6, ngày 15-12-1972, Đại úy Bob Certain và các thành viên đội bay B-52 tại Căn cứ không quân Andersen ở Guam nhận được thông báo tạm dừng toàn bộ các đợt bay luân phiên. Kế hoạch có thay đổi. Trong cuốn hồi ký chưa xuất bản, hoa tiêu B-52 Bob Certain đã nhắc lại phản ứng của chính ông và đồng đội khi đó: “Suy nghĩ đầu tiên và hy vọng của đội bay là chiến tranh đã kết thúc và chúng tôi ở lại Guam là để đưa tất cả máy bay về Mỹ”. Nhưng sang sáng Thứ 7 thì cả đội bỗng thấy “tất cả máy bay B-52 đang được tiếp nhiên liệu và nạp bom”.
Khi đội bay của Certain bước vào phòng giao ban lúc 11 giờ sáng thứ 2, ngày 18-12, phòng đã chật kín hơn trăm con người. Họ nhận được thông báo: “Mục tiêu của các anh tối nay là Hà Nội”. Trước đó, ngày 14-12, Tổng thống Richard Nixon đã ra lệnh tấn công miền Bắc Việt Nam. Bộ Tư lệnh Không quân chiến lược ở Omaha, Nebraska vội vàng lên kế hoạch tác chiến. Kế hoạch là chia nhỏ lực lượng B-52. Theo đó, B-52 sẽ bay theo 2 hướng: Từ căn cứ Anderson ở Guam và căn cứ U Tapao, Thái Lan. Các đội bay B-52 sẽ tiến hành 3 đợt không kích vào ban đêm, mỗi đợt cách nhau 4 giờ đồng hồ, di chuyển theo đường bay đã được vạch sẵn đến Hà Nội và quay đầu về căn cứ sau khi thả hết bom.
Đại úy Jim “Bones” Schneiderman, phụ lái B-52, dự cuộc giao ban đầu tiên và thấy không mấy ấn tượng về kế hoạch. Schneiderman cho rằng ngay từ đầu chiến thuật đã có vấn đề, bởi trong nhiệm vụ đầu tiên này, tất cả các phi công đều đến từ một hướng, cùng độ cao và cùng một đường bay thoát. Viên đại úy cho rằng như thế chẳng khác nào lính bộ binh di chuyển theo hàng dọc, dễ dàng trở thành mục tiêu cho đối phương.


