Bài viết

CHUYỆN KỂ VỀ CỰU TNXP TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ P (100)

Gia Lai10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu TNXP Ðào Thị Hồng Ðào, sinh năm 1950, tại xã Tâm Hưng, huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau, là một nữ TNXP đã vượt qua nhiều gian khổ để trở thành một trong những cán bộ Hội cựu TNXP tiêu biểu nhất cả nước. Năm 1965, chị tham gia cách mạng tại địa phương rồi vào lực lượng TNXP giải phóng miền nam, đơn vị Nguyễn Việt Khái, thuộc Tổng đội TNXP giải phóng miền nam, hoạt động trên chiến trường miền Ðông Nam Bộ, với cấp bậc Trung đội trưởng. Sau ngày miền nam hoàn toàn giải phóng, chị được điều động từ cơ quan T.Ư Ðoàn phía nam về tỉnh Sóc Trăng, giữ chức vụ Phó giám đốc Công ty thương nghiệp, thuộc Sở Thương nghiệp tỉnh. Năm 1999, chị bị bệnh rối loạn tiền đình nên được về hưu sớm để chữa trị. Từ đó cho đến năm 2005, gia đình người cựu TNXP này gặp rất nhiều khó khăn, bản thân chị bị bệnh nặng, tưởng chừng không thể vượt qua. Ðến khi chị vượt qua được bạo bệnh thì người chồng lại qua đời vì bệnh hiểm nghèo và để lại ba người con thơ dại. Năm 2006, chị chuyển lên TP Hồ Chí Minh sinh sống và tham gia Hội cựu TNXP thành phố, với chức vụ là Ủy viên BCH Thành Hội, thành viên Ban chỉ đạo "Tìm hài cốt đồng đội". Cựu TNXP Hồng Ðào cho biết: "Từ đó cho đến nay, tôi đã 20 lần trực tiếp cùng các tổ tìm kiếm 25 điểm chôn cất đồng đội từ Kinh Vĩnh Tế, Hòn Ðất, miền Tây Nam Bộ đến Tây Ninh, Bình Long, Biên Hòa, Long An, Bình Chánh, Củ Chi... Chúng tôi đã tìm được 76 bộ hài cốt liệt sĩ, trong đó có 64 hài cốt liệt sĩ TNXPGPMN và 12 hài cốt liệt sĩ bộ đội hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Ðây là việc làm rất khó khăn phức tạp, đòi hỏi phải có lòng kiên trì, nhẫn nại".

Với tinh thần tự nguyện, chị Hồng Ðào luôn luôn hoàn thành nhiệm vụ được phân công, mặc dù mỗi ngày phải đi và về nhà hơn 30 km. Có những lúc, nhất là khi bệnh tật tái phát, cùng với nỗi lo cho việc học hành và tìm việc làm cho các con... đã khiến chị thấy mệt mỏi. Nhưng cũng chính lúc ấy, lời dạy của Bác Hồ "Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền..." và suy nghĩ những đồng đội đã khuất của mình vẫn còn nằm lại đâu đó... như một sức mạnh vô hình, đã vực chị dậy, thôi thúc chị vượt qua bệnh tật và khó khăn trong cuộc sống, để tiếp tục chăm lo cho những đồng đội kém may mắn hơn mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn