Bài viết

CHUYỆN KỂ VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHAN THỊ PHẢI

Vĩnh Long24/06/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh qua đi, sự hy sinh mất mát lớn lao của các bà mẹ Việt Nam là không có gì bù đắp được. Trong sự mất mát to lớn ấy có một phần nỗi đau của mẹ Phan Thị Phải ở ấp Tân Trung, xã Hưng Khánh Trung B.

Mẹ Phải sinh năm 1924, Mẹ có tất cả 8 người con gồm 5 trai và 3 gái. Chồng Mẹ (ông Trần Văn Của) và 4 người con trai đều tham gia cách mạng, trong đó người con trai thứ hai và thứ ba là liệt sĩ, hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước, người con trai thứ 4 là thương binh. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" vào năm 2014, sau 2 năm kể từ ngày Mẹ mất. Những ngày cuối đời Mẹ sống bên vợ chồng người con trai út, anh Trần Văn Chính sinh năm 1967. Thời chiến tranh ác liệt, anh Chính còn quá nhỏ chưa hiểu sự tình, nhưng qua những năm tháng sống cùng bên Mẹ, được nghe Mẹ kể về những chiến công của các anh cũng như đời Mẹ. Nhân dịp tôi đến viếng thăm, vợ chồng anh Chính đã chia sẻ cùng chúng tôi về các anh cũng như quãng đời khốn nhọc của Mẹ:

Những năm 1960, cùng với các địa phương trong Tỉnh, huyện Chợ Lách cũng bị giặc bao vây, đàn áp dã man, chúng gây nợ máu ở nhiều nơi, nhà nhà chịu nhiều áp bức, lòng căm thù giặc sâu sắc, thanh niên trai tráng khắp nơi từ biệt gia đình lên đường bảo vệ Tổ quốc. Có anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa biết thế nào là hạnh phúc của một gia đình nhưng cũng có anh từ biệt gia đình vợ và các con thơ dại để lên đường làm nhiệm vụ. Thấu hiểu cho cảnh nước mất, nhà tan, các thành viên trong gia đình Mẹ sớm giác ngộ cách mạng và noi gương truyền thống yêu nước của người cha, ông Trần Văn Của, vốn tham gia cách mạng từ trước những năm 1945. Các anh nhập ngũ khi vừa 17, 18 tuổi, cái tuổi còn rất trẻ. Xung phong trước tiên là người con trai thứ hai của Mẹ, anh Trần Văn Kim, sinh năm 1945, tham gia cách mạng vào năm 1962; kế tiếp là người con trai thứ ba của Mẹ, anh Trần Văn Nhân, sinh năm 1947, nhập ngũ năm 1965.

Ngày tiễn các con lên đường cũng như bao người mẹ khác, Mẹ Phải buồn khôn xiết nhưng nghĩ đến quê hương, đất nước, Mẹ cố ngăn nước mắt để con yên tâm. Mỗi lần đưa tiễn con, Mẹ cứ dặn đi dặn lại một điều các con chiến đấu anh dũng đánh đuổi ngoại xâm, gia đình mình sẽ sum họp, yên vui khi đất nước không còn bom đạn. Các con phải sớm trở về bên Mẹ, Mẹ đợi con về.

Chiến tranh ngày càng ác liệt, hai người con của Mẹ không ai về thăm Mẹ lấy một lần. Ngày ngày, Mẹ cứ ngóng đợi tin con và đau đớn khi nhận được tin báo người con thứ ba của Mẹ, anh Trần Văn Nhân đã hy sinh vào năm 1967. Lòng Mẹ đau đớn, vết thương lòng Mẹ chưa nguôi sau 2 năm kể từ anh ba mất, Mẹ lại nhận được tin báo anh Trần Văn Kim, người con trai lớn của Mẹ cũng ra đi, anh hy sinh mà không tìm được xác. Mẹ nằm suốt mấy ngày liền, nước mắt cứ mãi tuôn ra. Mỗi khi ngồi nhớ đến các con, lòng căm thù giặc của Mẹ càng trỗi dậy. Mẹ cố gượng tiếp tục lao động, nuôi dưỡng cán bộ, nuôi dưỡng các con lòng yêu nước, quyết chí trả thù.

Thấu hiểu với nỗi đau mất con của Mẹ, sự chia ly trong gia đình, 02 người con kế tiếp của Mẹ, anh tư - Trần Văn Mành và anh năm - Trần Văn Mảnh cũng từ biệt Mẹ lên đường quyết chí trả thù cho các anh. Ngày các anh ra đi Mẹ luôn cầu mong tổ tiên, vong linh các con phù hộ cho hai em của mình sớm chiến đấu trở về với Mẹ. Lời khấn cầu của Mẹ như được hiển linh, 2 người con thứ tư và thứ năm của Mẹ đã trở về trong vòng tay yêu thương của Mẹ. Anh Trần Văn Mành, anh là thương binh, hiện nay sinh sống tại gia đình và tham gia sinh hoạt Hội cựu chiến binh ấp.

Sự hy sinh của Mẹ, các thành viên trong gia đình Mẹ Phải là quá lớn không gì có thể bù đắp được. Để đền đáp những công lao đóng góp to lớn của Mẹ cho sự nghiệp cách mạng và chia sẻ những khó khăn giúp Mẹ sống vui trong tháng ngày gian khổ, năm 2006, Mẹ sống trong ngôi nhà tình nghĩa mới được xây cất, Mẹ vui lắm nhưng lòng không nguôi nhớ đến hai người con đã hy sinh. Những năm cuối đời, Mẹ bị bệnh nằm liệt trên giường nhưng đôi mắt lúc nào cũng mở to nhìn cảnh yên bình, luôn kể về những đứa con của Mẹ. Mẹ nhớ các anh nhiều lắm, Mẹ thương các anh hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, Mẹ sẽ gặp lại con mình để tiếp tục nuôi dạy chúng. Và rồi vào năm 2012, Mẹ mất thọ 88 tuổi. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” vào ngày 21 tháng 7 năm 2014.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn