Chuyện kể về “Vị Thần vô danh”
Chuyện kể về “Vị Thần vô danh”
Trong dịp gặp mặt truyền thống Cựu Chiến binh Phòng Vận tải Cục Hậu cần B2 phía Bắc diễn ra tại Bảo tàng Hậu cần, tôi may mắn được gặp Đại tá Trần Hòa, Nguyên Chính trị viên phó Tiểu đoàn 49 xe thồ miền Đông Nam Bộ. Ông kể cho tôi nghe nhiều kỷ niệm về một thời chiến đấu và phục vụ trong Đội quân Hậu cần suốt những năm kháng chiến chống Mỹ khó khăn, gian khổ trên chiến trường Nam Bộ và cực Nam Trung Bộ. Một trong những câu chuyện để lại trong tôi nhiều xúc động chính là chuyện kể về sự hy sinh anh dũng của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Lưu Đình Chiến.Liệt sĩ Lưu Đình Chiến sinh ra trong một gia đình nông dân tại thôn An Áo, xã An Thái, huyện An Lão, Thành phố Hải Phòng. Nhà nghèo, Lê Đình Chiến chỉ được học hết lớp 5 rồi ở nhà phụ giúp cha mẹ. Với bản tính cần cù, siêng năng, lại rất hăng hái tham gia công tác xã hội, anh vừa làm Thư ký đội sản xuất, vừa có chân trong đội dân quân - du kích của xã. Tháng 4/1965, anh được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động xã (nay là Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh). 
Gặp mặt truyền thống Cựu chiến binh Phòng Vận tải Cục Hậu cần B2 Phía Bắc tại Bảo tàng Hậu cần, ngày 22/11/2020. Cũng trong năm 1965 anh lên đường nhập ngũ, vào chiến trường miền Nam. Giữa năm 1966, Lưu Đình Chiến có mặt trong đội hình Đoàn 728 (sau này lấy phiên hiệu Tiểu đoàn 49) lên đường vào miền Đông Nam Bộ chiến đấu. Chiến trường Đông Nam Bộ lúc này khá căng thẳng. Trận càn Gian-xơn Xi-ty của quân Mỹ với nhiều mũi tiến công nhằm vây ráp, đánh vào căn cứ đầu não của Quân Giải phóng. Lưu Đình Chiến thuộc quân số Đại đội 1, sau chuyển sang Đại đội 3, Tiểu đoàn 49 là một cán bộ Tiểu đội gương mẫu, trong công tác phục vụ chiến đấu (thồ hàng ra phía trước), Lưu Đình Chiến luôn đạt năng suất thồ từ 200 đến 400 kg hàng một chuyến. Trong chiến đấu, anh luôn dũng cảm, mưu trí, sẵn sàng hy sinh, quyết tâm tấn công địch. Anh đã cùng đồng đội hàng chục lần đọ súng với lính Mỹ, Ngụy, lập nhiều chiến công xuất sắc, đạt danh hiệu dũng sĩ diệt Mỹ, dũng sĩ diệt cơ giới. Mùa khô năm 1971, trên chiến trường miền Đông, với sự hỗ trợ đắc lực của quân đội Mỹ, quân Ngụy đã thực hiện nhiều cuộc càn quét, nhiều đơn vị và cơ quan chỉ huy của ta phải tạm thời dạt sang đất Campuchia để bảo toàn lực lượng. Sau khi lật đổ chính phủ trung lập Xi-ha-núc, bè lũ Lon-nol liền bắt tay với Việt Nam cộng hòa, gây cho Cách mạng miền Nam Việt Nam nhiều khó khăn, cụ thể là cuộc tiến công vào hậu cứ của quân ta đặt tại khu vực sóc Tà Bao. Để làm thất bại âm mưu của địch, Tiểu đội 2, Trung đội 2, Đại đội 3, Tiểu đoàn 49 có nhiệm vụ phải chặn đứng cuộc hành quân của liên quân Sài Gòn- Phnôm Pênh, đẩy bật chúng về bên kia biên giới. Nhận nhiệm vụ, Lưu Đình Chiến thay mặt anh em hứa trước Đại đội trưởng Đại đội 3 Trần Hòa: “Thủ trưởng yên tâm, chúng tôi sẽ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, sẵn sàng chiến đấu tới giọt máu cuối cùng, viên đạn cuối cùng”. Trời vừa sáng, nhiều cánh quân địch tiến đánh sóc Tà Bao. Tại điểm chốt sân bay Tà Bao thuộc làng Tà Bao, huyện Kampong Cham, Campuchia, quân ta chống trả quyết liệt. Những loạt đạn tiểu liên, những vầng lửa đạn B-40 vít cổ quân địch xuống. Bị đánh phủ đầu, địch lùi lại củng cố đội hình rồi lại hò nhau xông tới, hết lớp này đến lớp khác. Phối hợp với trận chiến phía ngoài sân bay, các tay súng của ta trong sóc Tà Bao cũng đẩy bật nhiều đợt tiến công của địch. Trên trời, trực thăng, phản lực gầm rú, xối đạn. Đồng chí Lưu Đình Chiến bình tĩnh động viên anh em chiến đấu ngoan cường, từ đánh xa, bây giờ phải để giặc vào thật gần mới nổ súng và tung thủ pháo, lựu đạn, đánh kiểu đó vừa hiệu quả lại vừa gây cho giặc hoảng sợ, thất kinh. Bị thiệt hại nặng nhưng quân địch không từ bỏ ý định chiếm sân bay. Chúng huy động tối đa quân lính và phương tiện yểm trợ nhằm tiêu diệt mục tiêu. Một loạt đạn 12,7ly bắn ra từ chiếc xe M118 đang tiến về phía công sự của Chiến. Một viên đạn tiện đứt chân anh, nhưng ngay sau đó chiếc M-118 bị đạn B-40 của ta thiêu rụi. Một đồng chí trong Tiểu đội bò lại phía Chiến nói như hét: “Anh Chiến, để em băng vết thương cho anh, máu ra nhiều quá”. Chiến nhìn người bạn chiến đấu qua làn khói đạn, giọng cương quyết: “Mình tự lo được, hãy trở về vị trí mau”. Anh chiến sĩ vừa thoát đi thì một chùm đạn AR15 của địch xả vào đó, Chiến kê khẩu AK lên bờ đất điểm xạ từng phát một. Mỗi phát đạn của anh, từng tên địch phải đền tội. Từ công sự, anh nghe được tiếng kêu rú của những tên lính bị đạn. Bất ngờ, lại một mảnh đạn pháo chém vào bả vai anh, máu tuôn xối xả. Hỏa lực của ta mỗi lúc một yếu. Lại có thêm người bị thương. Cơ số đạn cũng cạn dần. Tiếng súng địch áp đảo, bọn địch muốn bắt sống các chiến sĩ của ta. Biết vậy, Chiến ra hiệu cho các chiến sĩ rút lui bảo toàn lực lượng, còn anh ở lại chặn địch và nói: “Các đồng chí mau đưa thương binh rút khỏi trận địa. Tôi sẽ ở lại chặn địch”. Có đồng chí ý kiến: “Anh Chiến cho tôi ở lại, anh mất nhiều máu quá…”. Lưu Đình Chiến cương quyết: “Đây là mệnh lệnh, tất cả rút mau”. Mọi người vừa đi vừa ngoái nhìn lại như không muốn rời xa người cán bộ tiểu đội. Lúc này người Chiến như tắm bằng máu, anh vẫn bao quát trận địa địch. Bọn lính bộ binh địch đang núp sau những khối sắt di động liều chết tràn lên. Khi Lưu Đình Chiến chỉ còn lại một mình, bọn địch đã tràn lên quây lấy anh. Chiến tiếp tục chiến đấu, bắn gục nhiều tên địch cho tới khi súng hết đạn. Địch hò nhau xông lên bắt sống Chiến. Một bên chân dập nát, một cánh tay đạn xuyên, khắp người Chiến chỗ nào cũng có máu. Gương mặt anh loang máu nhưng không làm mất đi vẻ kiêu hùng, khí phách hiên ngang. Bọn địch bắt Lưu Đình Chiến, bảo anh chỉ cho chúng kho tàng, nơi đóng quân của cơ quan chỉ huy chiến dịch. Chiến một mực không nói. Chúng bày mưu sẽ đưa anh lên trực thăng chở về Sài Gòn chữa trị vết thương cho anh nhưng anh đã nói: “…chúng mày đừng hòng khai thác gì ở tao, thà chết chứ tao không khuất phục chúng mày”. Bất lực trước sự không hợp tác của Chiến, chúng khiêng anh vào Sóc Tà Bao rồi bắt đồng bào chứng kiến cảnh tra khảo tàn nhẫn để chúng khủng bố tinh thần. Tên chỉ huy lên giọng đe dọa: “Mấy người coi đây, tên lính Bắc Việt này đã bị quân Việt Nam cộng hòa bắt, mấy người coi chừng, nếu còn giúp đỡ Việt Cộng sẽ phải nhận hậu quả như nó đấy”. Lúc này, Chiến không còn đủ sức, anh tựa cả người vào gốc cây me to ở đầu bản, đứng bằng một chân đưa ánh mắt thân thiết nhìn bà con. Giọng anh yếu nhưng nghe vẫn rõ: “Bà con và các nhà sư đừng bao giờ tin vào lời bọn quỷ này. Một ngày không xa chúng phải đền tội”. Tên chỉ huy bước lại trước mặt Chiến gằn giọng: “Mày hãy nói đả đảo Cộng sản Bắc Việt, tao sẽ tha chết cho”. Chiến vẫn im lặng, hắn càng ghé sát mặt anh. Bỗng “xoẹt” nước bọt từ miệng Chiến phun ra, mặt tên Thiếu tá ngụy nhầy nhụa máu và nước miếng. Bị làm nhục, hắn rút súng bắn xối xả vào ngực anh - Chiến gục xuống. Đợi bọn địch rút đi, các nhà sư và bà con sóc Tà Bao đã làm lễ cầu siêu và chôn cất anh tại nơi anh đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng. Cảm phục khí phách và tấm gương dũng cảm hy sinh của anh, bà con nơi đây đã dựng một miếu thờ để thờ anh, họ không biết tên anh và họ đã gọi anh là “Vị Thần vô danh”. Ngày 27/4/2012, Liệt sĩ Lưu Đình Chiến đã được Đảng, Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân. Câu chuyện về sự hy sinh anh dũng của người chiến sĩ vận tải xe thồ Lưu Đình Chiến sẽ còn mãi trong trái tim những người đồng đội, anh là tấm gương sáng của Lực lượng vận tải B2, là biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là sự cống hiến không tiếc tuổi xuân của những người lính vận tải thồ quên mình vì lý tưởng cao đẹp. Sự hy sinh cao cả của anh và hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ Cục Hậu cần Miền B2 sẽ mãi mãi được khắc ghi trong lòng mỗi người dân Việt Nam và trong lịch sử dân tộc; mãi mãi là niềm tự hào, là tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau trong công cuộc xây dựng và bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc./.

Gặp mặt truyền thống Cựu chiến binh Phòng Vận tải Cục Hậu cần B2 Phía Bắc tại Bảo tàng Hậu cần, ngày 22/11/2020. Cũng trong năm 1965 anh lên đường nhập ngũ, vào chiến trường miền Nam. Giữa năm 1966, Lưu Đình Chiến có mặt trong đội hình Đoàn 728 (sau này lấy phiên hiệu Tiểu đoàn 49) lên đường vào miền Đông Nam Bộ chiến đấu. Chiến trường Đông Nam Bộ lúc này khá căng thẳng. Trận càn Gian-xơn Xi-ty của quân Mỹ với nhiều mũi tiến công nhằm vây ráp, đánh vào căn cứ đầu não của Quân Giải phóng. Lưu Đình Chiến thuộc quân số Đại đội 1, sau chuyển sang Đại đội 3, Tiểu đoàn 49 là một cán bộ Tiểu đội gương mẫu, trong công tác phục vụ chiến đấu (thồ hàng ra phía trước), Lưu Đình Chiến luôn đạt năng suất thồ từ 200 đến 400 kg hàng một chuyến. Trong chiến đấu, anh luôn dũng cảm, mưu trí, sẵn sàng hy sinh, quyết tâm tấn công địch. Anh đã cùng đồng đội hàng chục lần đọ súng với lính Mỹ, Ngụy, lập nhiều chiến công xuất sắc, đạt danh hiệu dũng sĩ diệt Mỹ, dũng sĩ diệt cơ giới. Mùa khô năm 1971, trên chiến trường miền Đông, với sự hỗ trợ đắc lực của quân đội Mỹ, quân Ngụy đã thực hiện nhiều cuộc càn quét, nhiều đơn vị và cơ quan chỉ huy của ta phải tạm thời dạt sang đất Campuchia để bảo toàn lực lượng. Sau khi lật đổ chính phủ trung lập Xi-ha-núc, bè lũ Lon-nol liền bắt tay với Việt Nam cộng hòa, gây cho Cách mạng miền Nam Việt Nam nhiều khó khăn, cụ thể là cuộc tiến công vào hậu cứ của quân ta đặt tại khu vực sóc Tà Bao. Để làm thất bại âm mưu của địch, Tiểu đội 2, Trung đội 2, Đại đội 3, Tiểu đoàn 49 có nhiệm vụ phải chặn đứng cuộc hành quân của liên quân Sài Gòn- Phnôm Pênh, đẩy bật chúng về bên kia biên giới. Nhận nhiệm vụ, Lưu Đình Chiến thay mặt anh em hứa trước Đại đội trưởng Đại đội 3 Trần Hòa: “Thủ trưởng yên tâm, chúng tôi sẽ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, sẵn sàng chiến đấu tới giọt máu cuối cùng, viên đạn cuối cùng”. Trời vừa sáng, nhiều cánh quân địch tiến đánh sóc Tà Bao. Tại điểm chốt sân bay Tà Bao thuộc làng Tà Bao, huyện Kampong Cham, Campuchia, quân ta chống trả quyết liệt. Những loạt đạn tiểu liên, những vầng lửa đạn B-40 vít cổ quân địch xuống. Bị đánh phủ đầu, địch lùi lại củng cố đội hình rồi lại hò nhau xông tới, hết lớp này đến lớp khác. Phối hợp với trận chiến phía ngoài sân bay, các tay súng của ta trong sóc Tà Bao cũng đẩy bật nhiều đợt tiến công của địch. Trên trời, trực thăng, phản lực gầm rú, xối đạn. Đồng chí Lưu Đình Chiến bình tĩnh động viên anh em chiến đấu ngoan cường, từ đánh xa, bây giờ phải để giặc vào thật gần mới nổ súng và tung thủ pháo, lựu đạn, đánh kiểu đó vừa hiệu quả lại vừa gây cho giặc hoảng sợ, thất kinh. Bị thiệt hại nặng nhưng quân địch không từ bỏ ý định chiếm sân bay. Chúng huy động tối đa quân lính và phương tiện yểm trợ nhằm tiêu diệt mục tiêu. Một loạt đạn 12,7ly bắn ra từ chiếc xe M118 đang tiến về phía công sự của Chiến. Một viên đạn tiện đứt chân anh, nhưng ngay sau đó chiếc M-118 bị đạn B-40 của ta thiêu rụi. Một đồng chí trong Tiểu đội bò lại phía Chiến nói như hét: “Anh Chiến, để em băng vết thương cho anh, máu ra nhiều quá”. Chiến nhìn người bạn chiến đấu qua làn khói đạn, giọng cương quyết: “Mình tự lo được, hãy trở về vị trí mau”. Anh chiến sĩ vừa thoát đi thì một chùm đạn AR15 của địch xả vào đó, Chiến kê khẩu AK lên bờ đất điểm xạ từng phát một. Mỗi phát đạn của anh, từng tên địch phải đền tội. Từ công sự, anh nghe được tiếng kêu rú của những tên lính bị đạn. Bất ngờ, lại một mảnh đạn pháo chém vào bả vai anh, máu tuôn xối xả. Hỏa lực của ta mỗi lúc một yếu. Lại có thêm người bị thương. Cơ số đạn cũng cạn dần. Tiếng súng địch áp đảo, bọn địch muốn bắt sống các chiến sĩ của ta. Biết vậy, Chiến ra hiệu cho các chiến sĩ rút lui bảo toàn lực lượng, còn anh ở lại chặn địch và nói: “Các đồng chí mau đưa thương binh rút khỏi trận địa. Tôi sẽ ở lại chặn địch”. Có đồng chí ý kiến: “Anh Chiến cho tôi ở lại, anh mất nhiều máu quá…”. Lưu Đình Chiến cương quyết: “Đây là mệnh lệnh, tất cả rút mau”. Mọi người vừa đi vừa ngoái nhìn lại như không muốn rời xa người cán bộ tiểu đội. Lúc này người Chiến như tắm bằng máu, anh vẫn bao quát trận địa địch. Bọn lính bộ binh địch đang núp sau những khối sắt di động liều chết tràn lên. Khi Lưu Đình Chiến chỉ còn lại một mình, bọn địch đã tràn lên quây lấy anh. Chiến tiếp tục chiến đấu, bắn gục nhiều tên địch cho tới khi súng hết đạn. Địch hò nhau xông lên bắt sống Chiến. Một bên chân dập nát, một cánh tay đạn xuyên, khắp người Chiến chỗ nào cũng có máu. Gương mặt anh loang máu nhưng không làm mất đi vẻ kiêu hùng, khí phách hiên ngang. Bọn địch bắt Lưu Đình Chiến, bảo anh chỉ cho chúng kho tàng, nơi đóng quân của cơ quan chỉ huy chiến dịch. Chiến một mực không nói. Chúng bày mưu sẽ đưa anh lên trực thăng chở về Sài Gòn chữa trị vết thương cho anh nhưng anh đã nói: “…chúng mày đừng hòng khai thác gì ở tao, thà chết chứ tao không khuất phục chúng mày”. Bất lực trước sự không hợp tác của Chiến, chúng khiêng anh vào Sóc Tà Bao rồi bắt đồng bào chứng kiến cảnh tra khảo tàn nhẫn để chúng khủng bố tinh thần. Tên chỉ huy lên giọng đe dọa: “Mấy người coi đây, tên lính Bắc Việt này đã bị quân Việt Nam cộng hòa bắt, mấy người coi chừng, nếu còn giúp đỡ Việt Cộng sẽ phải nhận hậu quả như nó đấy”. Lúc này, Chiến không còn đủ sức, anh tựa cả người vào gốc cây me to ở đầu bản, đứng bằng một chân đưa ánh mắt thân thiết nhìn bà con. Giọng anh yếu nhưng nghe vẫn rõ: “Bà con và các nhà sư đừng bao giờ tin vào lời bọn quỷ này. Một ngày không xa chúng phải đền tội”. Tên chỉ huy bước lại trước mặt Chiến gằn giọng: “Mày hãy nói đả đảo Cộng sản Bắc Việt, tao sẽ tha chết cho”. Chiến vẫn im lặng, hắn càng ghé sát mặt anh. Bỗng “xoẹt” nước bọt từ miệng Chiến phun ra, mặt tên Thiếu tá ngụy nhầy nhụa máu và nước miếng. Bị làm nhục, hắn rút súng bắn xối xả vào ngực anh - Chiến gục xuống. Đợi bọn địch rút đi, các nhà sư và bà con sóc Tà Bao đã làm lễ cầu siêu và chôn cất anh tại nơi anh đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng. Cảm phục khí phách và tấm gương dũng cảm hy sinh của anh, bà con nơi đây đã dựng một miếu thờ để thờ anh, họ không biết tên anh và họ đã gọi anh là “Vị Thần vô danh”. Ngày 27/4/2012, Liệt sĩ Lưu Đình Chiến đã được Đảng, Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân. Câu chuyện về sự hy sinh anh dũng của người chiến sĩ vận tải xe thồ Lưu Đình Chiến sẽ còn mãi trong trái tim những người đồng đội, anh là tấm gương sáng của Lực lượng vận tải B2, là biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là sự cống hiến không tiếc tuổi xuân của những người lính vận tải thồ quên mình vì lý tưởng cao đẹp. Sự hy sinh cao cả của anh và hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ Cục Hậu cần Miền B2 sẽ mãi mãi được khắc ghi trong lòng mỗi người dân Việt Nam và trong lịch sử dân tộc; mãi mãi là niềm tự hào, là tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau trong công cuộc xây dựng và bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc./.



