Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYẾN LUỒN RỪNG ANH HŨNG CỦA QUÁCH VĂN RẠNG

Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi những tiếng súng đầu tiên bùng nổ khắp bờ sông Nậm Thi, trận địa tại Hồ Kiều và Đồn công an nhân dân vũ trang 125 (nay là Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Lào Cai) lập tức rơi vào vòng vây của hỏa lực địch. Giữa làn mưa đạn cày xới nát tan mảnh đất biên thùy, Trung đội phó Quách Văn Rạng, một chàng trai người tộc Mường đến từ Thanh Hóa, đã đứng vững chỉ huy các chiến sĩ bám trụ trận địa, đẩy lùi nhiều đợt xung phong vũ bão của đối phương. Khi nhận được mệnh lệnh bảo toàn lực lượng để di chuyển trận địa về vị trí mới, anh đã không ngần ngại cùng hai đồng đội xung phong ở lại bám chiến hào, bắn cháy hai xe tăng địch tại khu vực dốc Máng Nước để cản địa cho đơn vị rút lui an toàn.

Lai Châu20/09/2026Đoàn xã Ea Rốk (Xã Ea Rốk)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN LUỒN RỪNG ANH HŨNG CỦA QUÁCH VĂN RẠNG

Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi những tiếng súng đầu tiên bùng nổ khắp bờ sông Nậm Thi, trận địa tại Hồ Kiều và Đồn công an nhân dân vũ trang 125 (nay là Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Lào Cai) lập tức rơi vào vòng vây của hỏa lực địch. Giữa làn mưa đạn cày xới nát tan mảnh đất biên thùy, Trung đội phó Quách Văn Rạng, một chàng trai người tộc Mường đến từ Thanh Hóa, đã đứng vững chỉ huy các chiến sĩ bám trụ trận địa, đẩy lùi nhiều đợt xung phong vũ bão của đối phương. Khi nhận được mệnh lệnh bảo toàn lực lượng để di chuyển trận địa về vị trí mới, anh đã không ngần ngại cùng hai đồng đội xung phong ở lại bám chiến hào, bắn cháy hai xe tăng địch tại khu vực dốc Máng Nước để cản địa cho đơn vị rút lui an toàn.

Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chặn giặc, tổ chiến đấu của Quách Văn Rạng bị rơi vào thế cô lập giữa vòng vây trùng điệp của đối phương. Suốt năm ngày đêm ròng rã luồn lách giữa rừng sâu sương muối, không thức ăn, không nước uống, ba người chiến sĩ vừa phải chống trả những toán tuần tra của địch vừa tìm đường trở về đơn vị. Thử thách cay đắng ập đến khi một người đồng đội bị lạc và một người bị thương rất nặng không thể tự di chuyển. Trên đôi vai gầy tộc Mường, Quách Văn Rạng vừa cõng người bạn chiến đấu, vừa mang theo toàn bộ vũ khí súng đạn băng qua các lối mòn hiểm trở. Cho đến khi tiếng bước chân dồn dập và làn đạn của địch vây kín, biết không thể cùng thoát, anh nhẹ nhàng đặt đồng đội vào hốc đá khuất, quả cảm nói một lời can trường rằng không thể để cả hai cùng sa vào tay giặc, rồi một mình ôm súng lao ra hướng khác để thu hút toàn bộ quân thù.

Rơi vào tay kẻ thù, Quách Văn Rạng phải đối mặt với những ngón đòn tra tấn dã man và tàn khốc nhất. Quân địch điên cuồng dùng lưỡi lê chọc mù đôi mắt của anh hòng bẻ gãy ý chí và ép anh phải chỉ đường đến vị trí đóng quân mới của đơn vị. Thế nhưng, đứng trước nỗi đau đớn tột cùng thể xác và họng súng đen ngòm, người trung đội phó ấy vẫn giữ trọn một lòng trung thành sắt son với Tổ quốc, không một lời khai báo, một mực giữ im lặng để bảo vệ an toàn cho đồng đội. Không khuất phục được tinh thần gang thép của người chiến sĩ biên phòng, kẻ thù đã hèn hạ nổ súng sát hại anh ngay tại trận địa. Từ nơi ẩn nấp cách đó không xa, người đồng đội bị thương đã nghẹn ngào chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc hy sinh lẫm liệt của anh.

Sự hy sinh anh dũng và khí tiết kiên trung của Anh hùng, Liệt sĩ Quách Văn Rạng đã hóa thành một cột mốc chủ quyền thiêng liêng bằng xương bằng máu bên bờ phên dậu Lào Cai. Hôm nay, tên của người con tộc Mường kiên cường năm ấy đã được trân trọng đặt cho một khu phố khang trang thuộc khu đô thị mới Lào Cai – Cam Đường. Câu chuyện về hành trình cõng bạn luồn rừng và đôi mắt rực lửa anh hùng trước lưỡi lê quân thù mãi là bài học sâu sắc, truyền đi ngọn lửa quả cảm và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay trên con đường xây dựng và bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn