Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÁ CHẮN THÉP TRÊN ĐỈNH CỐC SAN

Vào những ngày đầu xuân lửa đạn tháng 2 năm 1979, khi địa bàn huyện Bát Xát (Lào Cai) trở thành một trong những hướng tiến công bạo liệt nhất của đối phương, vùng đất Cốc San đã chứng kiến một cuộc đối đầu không cân sức. Giữa bão lửa cày xới nát tan từng bờ công sự, câu chuyện về Thượng sĩ, Quyền Đại đội trưởng Nguyễn Xuân Kim thuộc Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 192 bộ đội địa phương tỉnh Hoàng Liên Sơn đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng quả cảm nơi địa đầu Tổ quốc

Lai Châu20/09/2026Đoàn xã Ea Rốk (Xã Ea Rốk)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ CHẮN THÉP TRÊN ĐỈNH CỐC SAN

Vào những ngày đầu xuân lửa đạn tháng 2 năm 1979, khi địa bàn huyện Bát Xát (Lào Cai) trở thành một trong những hướng tiến công bạo liệt nhất của đối phương, vùng đất Cốc San đã chứng kiến một cuộc đối đầu không cân sức. Giữa bão lửa cày xới nát tan từng bờ công sự, câu chuyện về Thượng sĩ, Quyền Đại đội trưởng Nguyễn Xuân Kim thuộc Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 192 bộ đội địa phương tỉnh Hoàng Liên Sơn đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng quả cảm nơi địa đầu Tổ quốc.

Rạng sáng ngày 17 tháng 2, trận địa chốt giữ của Đại đội 6 tại khu vực Cốc San lập tức hứng chịu trận mưa pháo dồn dập, tiếp sau đó là cả một tiểu đoàn địch có xe tăng và pháo binh yểm trợ chia làm nhiều mũi điên cuồng tràn lên. Nhận thấy thế trận chênh lệch lớn về quân số, người chỉ huy trẻ Nguyễn Xuân Kim vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh chạy dọc các chiến hào rách rưới, trực tiếp động viên từng chiến sĩ bám chắc trận địa, kiên quyết thực hiện phương châm "chờ địch đến thật gần mới nổ súng" để bẻ gãy các mũi đột kích bằng chiến thuật "biển người" của đối phương.

Thử thách khốc liệt đẩy lên đỉnh điểm khi quân địch tổ chức đợt tấn công thứ tư với hỏa lực áp đảo, liên tiếp vây chặt lấy trận địa của ta. Nhiều đồng đội xung quanh đã anh dũng ngã xuống, bản thân Nguyễn Xuân Kim cũng bị thương rất nặng do mảnh pháo găm vào người. Giữa lằn ranh sinh tử, khi cấp dưới định cõng anh rút về tuyến sau, người quyền đại đội trưởng ấy đã khảng khái từ chối. Anh ra lệnh cho những chiến sĩ còn lại phải phá vây để bảo toàn lực lượng, còn bản thân mình chủ động ở lại một mình giữ chốt cản địa. Anh gượng dậy bên khẩu súng máy, gom hết những quả lựu đạn của đồng đội để lại và đơn độc đấu súng trực diện với cả toán quân thù đang tràn lên nắp hầm.

Tiếng súng đanh thép của Nguyễn Xuân Kim vang lên cô độc nhưng đầy uy lực giữa đỉnh Cốc San, kéo dài thời gian vàng ngọc cứu sống các đồng đội trước khi anh trút hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh lẫm liệt ở tuổi hai mươi bảy của anh đã hóa thân thành một cột mốc chủ quyền thiêng liêng bằng xương bằng máu. Ghi nhận ý chí sắt đá và lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc, ngày 20 tháng 12 năm 1979, liệt sĩ Nguyễn Xuân Kim đã vinh dự được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của anh mãi là bài học lay động gửi tới thế hệ hôm nay về tinh thần sẵn sàng dâng hiến cả thanh xuân để giữ gìn sự vẹn toàn của bờ cõi đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn