Cựu chiến binh

CHUYỆN MỘT VỆ ÚT CỦA TRUNG ĐOÀN THỦ ĐÔ

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hà Nội đêm tháng Chạp năm 1946, cái lạnh của mùa đông không ngăn nổi hơi nóng phả ra từ những ngôi nhà đang rực lửa. Trong bóng tối chập chờn của phố cổ, một bóng nhỏ loắt choắt, nhanh như sóc, luồn lách qua những lỗ đục thông tường từ nhà này sang nhà khác. Đó là "Út Nhỏ", bí danh của cậu bé mười hai tuổi, liên lạc viên của Trung đoàn Thủ đô.

Gia đình Út Nhỏ vốn ở phố Hàng Bạc. Khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ, cha mẹ cậu theo đoàn tản cư ra ngoại thành, nhưng Út đã trốn lại. Cậu bảo: "Cháu thuộc từng cái ngõ nhỏ, từng mái nhà phố cổ hơn cả bàn tay mình, cháu phải ở lại giúp các chú vệ quốc quân." Thế là, từ một cậu bé bán báo dạo, Út trở thành một chiến sĩ liên lạc thực thụ.Út không có súng trường, vũ khí duy nhất của cậu là một chiếc túi dứa đựng mấy phong thư, đôi chân trần thoăn thoắt và một tâm hồn quả cảm không biết sợ là gì."Út! Sang ngay phố Hàng Thiếc, đưa bức thư này cho tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 102. Cẩn thận, tụi Tây đang chốt ở đầu phố!" – Tiếng chú đội trưởng dặn với theo giữa tiếng đại bác gầm vang.Út gật đầu, nở nụ cười khoe hàm răng sún rồi biến mất vào bóng tối. Cậu không đi dưới đường phố, nơi xe thiết giáp của giặc thường xuyên lùng sục. Cậu đi trên những mái nhà, nhảy qua những khoảng không hẹp giữa hai dãy phố, hoặc chui qua những "đường hầm" là những lỗ thủng được chiến sĩ ta đục thông giữa các gian nhà để tác chiến.Một lần, khi đang bò qua một bức tường đổ nát ở phố Hàng Khoai, Út nghe thấy tiếng xì xào của lính Pháp. Chúng đang vây quanh một căn nhà cổ, nơi có một tổ bắn tỉa của ta đang bị kẹt lại. Không chút do dự, Út nhặt một vài hòn đá, ném mạnh về hướng ngược lại để đánh lạc hướng địch. Khi bọn giặc mải miết bắn vào bóng tối nơi có tiếng động, Út đã nhanh chóng luồn vào cửa sau, dẫn các chú vệ quốc quân thoát ra ngoài bằng con đường bí mật qua một kho chứa vải cũ."Thằng bé này gan thật!" – Một chú lính vỗ vai Út, đôi mắt sáng lên sau lớp bụi súng. Út chỉ cười, lòng khấp khởi niềm vui vì vừa làm được một việc lớn.Cuộc sống trong lòng Liên khu I những ngày ấy vô cùng gian khổ. Đói và rét bủa vây, nhưng các Vệ Út như Út Nhỏ lại là những người lạc quan nhất. Các cậu tụ tập nhau lại, chia nhau mẩu bánh mì khô khốc, kể cho nhau nghe về ước mơ khi hòa bình. Út Nhỏ ước sau này sẽ được đi học lại, được mặc bộ quân phục có quân hàm đỏ chói.Nhưng trận chiến ngày càng ác liệt. Những ngày cuối của 60 ngày đêm bảo vệ Thủ đô, đạn dược của ta cạn dần. Út Nhỏ kiêm thêm nhiệm vụ đi nhặt đạn lép và vỏ lựu đạn của địch mang về cho các chú sửa lại.Đêm 17 tháng 2 năm 1947, cuộc rút quân lịch sử của Trung đoàn Thủ đô bắt đầu. Theo lệnh, các em nhỏ và người già phải đi trước. Út Nhỏ đứng nhìn các chú, các anh đang chuẩn bị những bước cuối cùng để vượt gầm cầu Long Biên ra vùng tự do. Trong tay Út là chiếc mũ ca lô có đính ngôi sao vàng – báu vật mà cậu luôn giữ gìn như sinh mạng."Út, đi thôi em! Sắp đến giờ rồi!" – Một người anh kéo tay Út.Út nhìn lại phố phường Hà Nội lần cuối. Những ngôi nhà loang lổ vết đạn, những bờ tường đầy những dòng chữ quyết tử bằng gạch non: "Hà Nội – Thủ đô kháng chiến", "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh". Cậu nghẹn ngào, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy báng súng gỗ mà cậu tự đẽo gọt.Đoàn quân lặng lẽ bước đi dưới gầm cầu Long Biên, giữa làn sương mù dày đặc của sông Hồng. Tiếng sóng vỗ vào chân cầu như lời tiễn biệt. Út Nhỏ đi giữa hàng quân, cái dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa những tấm áo trấn thủ của người lớn, nhưng đôi mắt cậu thì rực sáng một niềm tin sắt đá. Cậu biết rằng, hôm nay rời đi là để ngày mai trở lại.Khi đã sang đến bờ bên kia, đứng trên bãi giữa sông Hồng nhìn lại phía kinh thành đang rực lửa khói, Út Nhỏ tự hứa với lòng mình: "Cháu sẽ lớn thật nhanh, để lần sau trở về, cháu sẽ là một vệ quốc quân thực thụ, hiên ngang đi giữa phố phường lộng lẫy."Câu chuyện về Vệ Út của Trung đoàn Thủ đô không chỉ là chuyện của một cậu bé, mà là bản hùng ca về một thế hệ "tuổi nhỏ chí lớn". Những đứa trẻ lớn lên trong bão táp, mang trong mình dòng máu kiên cường của cha ông, đã viết nên những trang sử oai hùng nhất cho mảnh đất nghìn năm văn hiến. Dưới "bụi thời gian", cái tên Út Nhỏ có thể mờ đi, nhưng linh hồn của những "Vệ Út" năm ấy vẫn mãi là một phần của hơi thở Hà Nội hào hoa và anh dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn