CHUYỆN NGƯỜI LIÊN LẠC
Trong đội thanh niên xung phong, anh Cà Văn Lâm là người ít khi ở yên một chỗ. Công việc liên lạc khiến anh phải di chuyển liên tục, khi thì sang đội bên kia núi, khi lại xuống tận chân dốc để nhận chỉ thị. Những con đường anh đi qua không phải lúc nào cũng rõ lối, có khi chỉ là những vệt mòn giữa rừng sâu.
Thông tin anh mang theo tuy nhỏ bé, chỉ là vài dòng chữ hay một lời nhắn, nhưng lại có ý nghĩa rất lớn. Chậm một giờ, thậm chí chỉ vài phút, cũng có thể ảnh hưởng đến cả một kế hoạch. Vì vậy, anh luôn đi nhanh, đi chắc, và không bao giờ để lỡ việc.
Có lần, anh nhận nhiệm vụ mang lệnh khẩn sang một đơn vị cách đó hơn một ngày đường. Đúng lúc ấy, mưa rừng đổ xuống, suối dâng cao, đường trơn trượt. Nhiều người khuyên anh chờ nước rút, nhưng anh lắc đầu: “Tin này không chờ được.” Anh tìm cách men theo những tảng đá lớn, dò từng bước để vượt qua dòng nước xiết.
Khi đến nơi, người anh ướt sũng, chân tay lấm bùn, nhưng bức điện vẫn được giữ cẩn thận. Nhờ thông tin kịp thời đó, đơn vị đã điều chỉnh kế hoạch, tránh được một trận đánh bất lợi. Anh chỉ cười nhẹ khi được hỏi: “Đi quen rồi, khó mấy cũng phải đi.”
Cuộc đời anh là những bước chân không nghỉ, lặng lẽ mà bền bỉ. Không có tiếng súng, không có chiến công lớn, nhưng từng chuyến đi của anh đã góp phần giữ cho cả một hệ thống vận hành trôi chảy giữa chiến tranh.


