Chuyện người lính gác ở Lạng Sơn
Chiều cuối năm, nắng hanh vàng trải trên mái ngói nhà cũ. Bác Đôi, tóc đã bạc trắng, ngồi trước hiên, tay cầm ấm trà, ánh mắt xa xăm như trở lại những năm tháng còn mặc áo lính Cụ Hồ. Mấy đứa cháu quây quanh, mắt sáng rực: — “Ông kể chuyện thời chiến đi ông!” Bác Đôi gật đầu, nhấp một ngụm trà, rồi bắt đầu: — “Hôm nay, ông kể cho các cháu nghe về ‘người lính gác ở Lạng Sơn’. Những năm tháng ấy… gian khổ lắm, nhưng tình đồng đội và lòng dũng cảm khiến người lính sống còn.”
Năm 1979, bác Đôi mới ngoài hai mươi, được phân công gác tại một vị trí cao trên tuyến biên giới Lạng Sơn. Gió núi thổi mạnh, mưa phùn lạnh thấu xương. Ban ngày địch dội pháo, ban đêm rừng núi tĩnh lặng đến rợn người.
Bác Đôi kể:
— “Công việc của người lính gác không chỉ là canh giữ. Mắt phải luôn mở, tai phải luôn nghe. Một tiếng động lạ, một làn khói mờ… có thể quyết định sống chết cả đơn vị.”
Người lính gác đứng trước hiên đá, tay nắm súng, mắt quét dọc biên giới. Mỗi ngày, bác đi tuần hàng chục lần, bất kể mưa gió hay giá lạnh.
Trong đơn vị, bác Đôi thân nhất với anh Tuấn – người quê Lạng Sơn, dáng cao, cười hay pha trò. Hai người thường ngồi trong hầm trú tạm, chia nhau từng nắm cơm, kể chuyện nhà, chuyện ruộng vườn.
Một tối, khi mưa phùn rơi dày, cả đơn vị nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá. Tuấn rút trong ba lô ra một cây kèn harmonica cũ, thổi một giai điệu quê hương.
— “Mặc bom đạn, ít ra cũng có âm nhạc để trái tim không sợ hãi.” Bác Đôi kể.
Chiếc kèn cũ ấy, tiếng nhạc ngọt ngào giữa núi rừng Lạng Sơn, là tấm chăn tinh thần giữ họ vững vàng trong những ngày giông bão.
Một đêm, khi bác Đôi đứng gác, phía địch bất ngờ mở một đợt pháo cấp tốc. Đất đá rung lên, mưa pháo nổ rền rĩ khắp triền núi.
Bác Đôi hô đồng đội nằm sát đất, nhảy xuống hầm trú. Một viên pháo trúng gần, đất đá bay tứ tung, tiếng la hét vang vọng.
Khi khói tan, bác thấy Tuấn bị thương nhẹ, nhưng vẫn cố đứng dậy canh vị trí. Bác Đôi nghẹn ngào:
— “Tuổi trẻ mà gan dạ lạ thường. Nhờ đồng đội mà còn sống, nhờ đồng đội mà hoàn thành nhiệm vụ.”
Sáng hôm sau, núi Lạng Sơn trở lại tĩnh lặng. Đơn vị kiểm tra vị trí, dọn lại công sự. Bác Đôi nhìn ra biên giới, ánh nắng ban mai chiếu trên những dãy núi xanh thẫm, lòng tràn niềm tự hào và xúc động.
— “Đứng gác nơi đây, bác hiểu một điều: chiến tranh cướp đi nhiều thứ, nhưng không thể cướp tinh thần và tình đồng đội. Mỗi người lính gác đều mang trách nhiệm bảo vệ đồng đội, quê hương, và giữ cho từng khoảnh khắc bình yên sau này.”
Bây giờ, bác Đôi trở về quê nhà. Những đêm cuối năm, ngồi kể chuyện cho cháu nghe, bác vẫn nhớ từng gió núi, từng tiếng pháo, từng nụ cười của đồng đội.
— “Người lính gác ở Lạng Sơn năm ấy không chỉ canh giữ biên giới. Họ giữ cả trái tim, giữ cả hy vọng, giữ cả tuổi trẻ của mình để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.”
Lũ trẻ im phăng phắc, nghe gió núi ngoài hiên thổi qua, như hòa cùng nhịp thở của những người lính Cụ Hồ ngày xưa.



