CHUYỆN Ở KHO ĐẠN VÀ KHO XĂNG DẦU.
Kho đạn dã chiến của trung đoàn vừa lập thì bị máy bay Mỹ rải bom bi, nhiều quả không nổ nằm rải khắp kho. Theo kinh nghiệm của chiến sĩ Chỉnh, đơn vị đã nhặt bom bi cho vào mũ cối, gom lại rồi dùng lựu đạn kích nổ, xử lý an toàn. Sau đó khi kiểm tra kho xăng dầu cũng bị bom bi làm thủng vài thùng dầu, tác giả bất ngờ phát hiện một con rắn hổ mang lớn trong hầm trú ẩn và bắn chết nó. Tối hôm đó bộ phận kho xăng dầu có một bữa liên hoan từ con rắn.
Kho đạn của trung đoàn ở cách sở chỉ huy hậu phương chừng l km, thời gian này ở Vĩnh Linh dân rư thưa thớt, chắc là do người già và trẻ em đã sơ tán nhiều ra các tỉnh phía sau. Có rất nhiều bãi trống, bỏ hoang, cây dại mọc lúp xúp, vì thế có thể tìm vị trí đặt kho đạn rất dễ dàng. Gọi là kho đạn, nhưng không có nhà cất chứa, cũng không được che phủ bằng tăng bạt gì hết. Các hòm đạn được xếp thành từng đống nhỏ ngoài trời theo từng chủng loại, sau đó chúng tôi chặt cành cây phủ lên để ngụy trang.
Phụ trách kho đạn là đồng chí Hoạt, Binh nhất, Tiểu đội trưởng, ngoài ra còn có một số chiến sĩ, trong đó tôi còn nhớ có đồng chí Chỉnh cũng là Binh nhất.
Hôm ấy, chỉ vài ngày sau khi kho đạn dã chiến của trung đoàn hình thành thì máy bay Mỹ bay qua khu vực đóng quân và rải bom bi. Khu vực của sở chỉ huy thì không có bom. Nhưng khu vực kho đạn thì bom bi trùm lên hết. Nhưng có lẽ do máy bay rải bom ỏ độ cao quá thấp nên hầu hết bom bi đều không nổ. Được tin, đồng chí Quỳnh lệnh cho tôi xuống kho đạn và tìm cách giải quyết.
Khi xuống đến nơi tôi nhìn thấy rất nhiều bom bi, cứ vài bước là một quả, chúng nằm trên mặt đất nằm trên các hòm đạn, tổng số phải đến vài trăm quả.
Tôi chưa biết nhiều về bom mìn và cũng từng nghe nói bom bi rơi xuống đất mà chưa nổ cũng rất nguy hiểm. Có khi chạm vào hoặc cầm lên là nó nổ ngay. Tôi gọi đồng chí Hoạt và đồng chí Chỉnh đến hội ý để tìm cách giải quyết. Tôi nêu ý định là phải tìm cách dọn sạch số bom bi này. Nếu nó còn nằm trong kho đạn, dù chỉ một quả cũng vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần một quả bom bi nổ, nó có thể gây nổ cả cái kho đạn gần 200 tấn của trung đoàn và lúc ấy thiệt hại là vô cùng to lớn. Vì nghĩ rằng anh em ở kho cũng chưa bao giờ gặp trường hợp này và chắc là khó có thể tự mình giải quyết được, tôi nói sẽ về báo cáo với đồng chí Quỳnh xin công binh đến giải quyết.
Nghe đến đây, đồng chí Chỉnh nói:
- Không phải thế đâu anh ạ. Chúng em sẽ giải quyết được.
Tôi hỏi:
- Giải quyết như thế nào?
Đồng chí Chỉnh nói: Khi còn ở quê, em là dân quân có lần địch rải bom bi vào làng. Nhiều quả chưa nổ chúng em đi nhặt cho vào mũ, rồi tập trung lại đưa xuống hố bom, dùng lựu đạn gây nổ. Điều quan trọng là khi nhặt bom bi động tác phải thật nhẹ nhàng. Anh cứ để em làm cho xem.
Nói xong đồng chí Chỉnh, một tay cắp chiếc mũ cối vào sườn, từ từ tiến đến, nhặt từng quả bom bi cho vào mũ côi, đến khi mũ cối đã đầy bom bi, đồng chí đi ra xa kho đạn và xếp vào một hố bom.
Thấy không có gì nguy hiểm, tôi, đồng chí Hoạt và các anh em khác đều làm theo. Buổi sáng hôm ấy, chúng tôi đã dọn sạch bom bi trong kho đạn, xếp thành mấy đống dưới các hố bom. Đồng chí Chỉnh dùng lựu đạn gây nổ được hết số bom bi. Mọi việc diễn ra một cách thuận lợi và an toàn.
Từ đó tôi nhìn những người lính bảo quản kho đạn với một con mắt khác. Mình là người chỉ huy của họ, nhưng cũng có lúc mình là học trò của họ.
Ngoài kho đạn, trung đoàn còn có một kho xăng dầu. Kho xăng dầu cũng là kho dã chiến. Trong kho có các thùng dầu diezel, mỡ chịu nóng, mỡ chịu nước. Những thứ này tôi không thạo lắm. Nhưng nói chung có lẽ mọi thứ nhiên liệu và dầu mỡ bảo quản cho xe tăng và xe bọc thép đều có đủ hết. Người quản lý kho xăng dầu là đồng chí Tý. Một hôm kho xăng dầu cũng bị rải bom bi. Một số thùng dầu và mỡ bảo quản bị thủng, nhưng kho không bị cháy. Được tin, tôi lại xuống kho xăng dầu để giải quyết. Đồng chí Tý đưa tôi đi xem toàn cảnh kho xăng dầu, nói chung thiệt hại không có gì đáng kể. Một số thùng bị bom bi xuyên thủng, dầu diezel tràn ra ngoài, nhưng số lượng không đáng là bao.
Trong khi đang đi kiểm tra kho xăng dầu thì máy bay bay tới, chúng ném bom, không hiểu vào mục tiêu nào, tiếng nổ vang rền rất gần kho xăng dầu của chúng tôi. Tất cả chúng tôi, mỗi người chui xuống một cái hầm trú ẩn đã làm từ trước trong khu vực kho. Những cái hầm này rất đơn giản. Nó là những cái hố hình chữ nhật sâu khoảng l,5m. Phía trên gác những khúc gỗ đường kính khoảng 15cm, rồi phủ lên trên một lớp đất dày khoảng 10 cm. Khi đã xuống hầm tôi vẫn nghe rõ tiếng bom nổ ầm ầm. Nhưng tôi nghĩ không có gì nguy hiểm. Địch đang đánh vào một mục tiêu nào đó ỏ gần chúng tôi chứ không phải đánh vào chúng tôi.
Ngồi dưới hầm, sau khi đã yên vị, tôi ngước mắt nhìn lên nóc hầm thì ôi thôi, tôi phát hiện, bên dưới các thanh gỗ lát nóc hầm có một khe hở rộng. Một con rắn hổ mang rất to đang nằm ở đó. Nó cuộn tròn như đang ngủ, mặc dù tiếng bom nổ như rung chuyển mặt đất, tôi vội vàng bò ra khỏi hầm, đề phòng con rắn tỉnh dậy mà mổ cho tôi một cái thì vô phương cứu chữa. Vì địch vẫn oanh tạc một mục tiêu gần đó nên tôi vẫn nằm bẹp dưới đất. Khoảng 15 phút sau, máy bay địch ngừng ném bom. Tất cả anh em lại ra khỏi hầm, tôi nói với đồng chí Tý: "ơ dưới hầm này có một con rắn rất to. Đồng chí đưa súng tiểu liên AK cho tôi".
Đồng chí Tý đưa súng cho tôi, tôi nhằm vào vị trí con rắn đang nằm bắn ba phát. Con rắn bò ra khỏi hầm. Nó phải dài gần 2m, thân hình to bằng bắp tay của một người trưởng thành. Con rắn bò ngoằn nghèo trên mặt đất. Tôi chĩa súng bắn ba phát nữa. Một viên xuyên đúng lưng. Tối hôm đó bộ phận kho xăng dầu được một bữa liên hoan ra trò. Tôi không tham dự vì không biết ăn thịt rắn. Nhưng tôi vẫn nhớ mãi cái ngày hôm đó, một tình huống thật sự bất ngờ mà chưa bao giờ tôi nghĩ tới.


