CHUYỆN ÔNG NỘI KỂ LẠI
CHUYỆN ÔNG NỘI KỂ LẠI
CUỘC THI VIẾT “THỜI HOA LỬA”
Trường THCS An Ninh – Xã Phụ Dực – Tỉnh Hưng Yên
THỜI HOA LỬA – CHUYỆN ÔNG NỘI KỂ LẠI
Em là một học sinh lớp 8A4 của trường THCS An Ninh, xã Phụ Dực, Hưng Yên. Mỗi lần nghe ông nội kể chuyện về những năm tháng chiến tranh, em luôn thấy trong lòng mình có một sự xúc động khó tả. Câu chuyện mà em viết dưới đây là câu chuyện có thật, do chính ông em – một người từng sống trọn thời tuổi trẻ trong bom đạn – kể lại. Đó là câu chuyện mà em luôn ghi nhớ như một phần quá khứ thiêng liêng của gia đình mình.
Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, nhưng giọng ông vẫn vang và rõ mỗi khi nhắc lại ký ức của mình. Ông kể rằng ngày còn trẻ, ông là dân quân xã, nhiệm vụ là canh gác, dẫn đường và hỗ trợ bộ đội hành quân qua địa phương. Đó là những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi cả miền Bắc đang gồng mình chống lại những trận bom rải thảm.
Ông nhớ nhất là đêm 12 tháng 6 năm 1972, một đêm mà ông nói rằng “cả đời này không thể nào quên”. Hôm đó, đơn vị bộ đội chủ lực từ nơi khác rút về qua vùng Hưng Yên. Để tránh máy bay trinh sát, các chú bộ đội chỉ có thể hành quân vào ban đêm. Đường làng khi ấy còn nhỏ và tối, hai bên là những bụi tre rậm rạp. Ông nội, khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, được phân công dẫn đường.
Đến gần nửa đêm, khi đoàn bộ đội vừa đi đến bãi đất trống gần bờ sông, thì tiếng máy bay gầm rú trên cao. Ông bảo, lúc đó mọi người chỉ kịp hét lên:
“Máy bay! Trú ẩn!”
Chưa kịp chạy xa thì một loạt bom nổ xuống cách đó không xa. Mảnh đất rung mạnh dưới chân, khói bụi mù mịt, tiếng nổ vang rền trùm lên tất cả. Ông kể rằng trái tim ông như muốn nhảy khỏi lồng ngực, tai ù đi, chỉ nghe thấy tiếng đất đá rơi lộp bộp xung quanh.
Khi tiếng bom ngớt, ông chạy vội về phía các chú bộ đội. Trong ánh trăng mờ nhòa sau làn khói, ông thấy một cảnh tượng mà ông nhớ đến tận bây giờ: một chiến sĩ trẻ, chỉ chừng đôi mươi, bị thương nặng ở chân nhưng vẫn cố chống tay ngồi dậy, mắt hướng về phía đồng đội.
Ông chạy đến đỡ anh. Người chiến sĩ cười nhẹ, giọng yếu nhưng kiên cường:
– Không sao đâu đồng chí… Em vẫn ổn… Cứ lo cho các anh em khác trước.
Người chiến sĩ ấy tên là Trần Văn Hòa, quê tận Nghệ An – ông còn nhớ vì tối hôm đó hai người đã bắt chuyện với nhau khi hành quân. Anh Hòa chỉ hơn ông vài tuổi, hiền lành, vui tính, và nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Nhưng vết thương quá nặng. Khi các dân quân chạy đến hỗ trợ cáng anh ra khỏi vùng nguy hiểm, anh Hòa nắm lấy tay ông nội, thều thào:
– Nếu em không qua khỏi… nhờ anh… gửi lời cho mẹ em… rằng em đã chiến đấu đến phút cuối…
Ông nội em, lúc ấy còn rất trẻ, chỉ biết nghẹn ngào gật đầu. Ông nói đó là lần đầu tiên ông đối mặt trực tiếp với sự mất mát của chiến tranh. Trong khói bom, ông cảm nhận rất rõ hơi ấm từ bàn tay người chiến sĩ đang dần lạnh đi.
Anh Hòa hy sinh ngay trên đường được đưa về trạm cứu thương. Đến giờ, ông nội vẫn còn nhớ rõ cảm giác bàng hoàng khi nhìn chiếc ba lô nhỏ của anh, bên trong chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay đã sờn mép và tấm ảnh chụp mẹ.
Sau chiến tranh, ông nội đã tìm cách liên lạc về quê Nghệ An để báo tin cho gia đình anh Hòa, giữ đúng lời hứa cuối cùng. Hơn hai mươi năm sau, có lần mẹ của anh Hòa – khi ấy đã già – tìm ra Hưng Yên thăm lại nơi con trai mình ngã xuống. Bà nắm tay ông nội em thật lâu, vừa khóc vừa nói:
– Cảm ơn bác đã không quên cháu nó…
Ông nội kể lại đoạn ấy mà mắt ông đỏ hoe. Còn em khi lần đầu nghe đã vội quay mặt đi vì sợ ông nhìn thấy mình rưng rưng.
Giờ đây, đất nước đã yên bình, quê hương Phụ Dực của em rộn ràng tiếng học sinh đến trường, những con đường bê tông mới được mở rộng, những cánh đồng xanh tốt trải dài. Nhưng mỗi khi đi qua bãi đất bên bờ sông – nơi năm xưa ông dẫn bộ đội hành quân – em lại nhớ đến câu chuyện về anh Hòa, một người chiến sĩ trẻ đã dừng lại tuổi xuân của mình nơi ấy.
Chiến tranh không còn, nhưng những người đã ngã xuống thì vẫn sống mãi trong ký ức của những người còn lại. Với em, câu chuyện của ông không chỉ là một ký ức, mà là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị mà vĩ đại.
Và em biết, thế hệ của chúng em hôm nay được học hành trong hòa bình chính là nhờ những người như anh Hòa, như ông em, như biết bao chiến sĩ đã nằm lại trong "thời hoa lửa" năm xưa.



