Chuyến tàu cuối cùng
Đêm mùa đông lạnh buốt. Nhà ga nhỏ nằm im lìm dưới ánh đèn vàng nhạt. Những cơn gió thổi qua làm hàng cây ven đường rung lên xào xạc. Trên sân ga chỉ còn vài hành khách ngồi lặng lẽ chờ chuyến tàu cuối cùng trong ngày. Minh kéo cao cổ áo rồi nhìn đồng hồ. Chuyến tàu sẽ đến sau mười phút nữa. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay ôm chặt chiếc túi nhỏ bên mình. Đã nhiều năm rồi anh mới quay trở về quê hương. Ngày rời làng đi học rồi lập nghiệp nơi thành phố, Minh từng hứa sẽ thường xuyên về thăm mẹ. Nhưng cuộc sống bận rộn cuốn anh đi. Những cuộc gọi ngắn ngủi ngày càng thưa dần. Mỗi lần mẹ hỏi: “Bao giờ con về?”, anh lại đáp: “Con bận lắm mẹ ạ, để lần sau nhé.” Rồi một ngày, giữa cuộc họp dang dở, Minh nhận được cuộc gọi từ quê. Giọng bác hàng xóm nghẹn lại: “Mẹ cháu yếu lắm… bà chỉ mong gặp cháu lần cuối.” Minh chết lặng. Anh bỏ lại tất cả để lao ra ga tàu, hy vọng còn kịp trở về. Tiếng còi tàu vang lên trong màn đêm. Chuyến tàu cuối cùng chậm rãi tiến vào sân ga. Minh bước lên toa tàu vắng người. Ngoài cửa sổ, phố xá lùi dần phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng tối mờ và những ngọn đèn leo lét nơi làng quê xa xa. Suốt chuyến đi, anh không sao chợp mắt được. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh mẹ ngồi trước hiên nhà chờ con, mái tóc bạc phơ dưới ánh chiều tà. Anh nhớ những bữa cơm đơn sơ, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi sáng và nhớ cả những lần mình vô tâm làm mẹ buồn. Gần sáng, tàu dừng ở ga cuối. Minh vội vã chạy qua con đường quen thuộc dẫn về làng. Sương sớm phủ trắng lối đi. Ngôi nhà nhỏ hiện ra phía cuối con ngõ, vẫn mái ngói cũ và hàng cau trước sân. Nhưng trước cửa nhà đã treo dải khăn tang trắng. Minh khựng lại. Đôi chân anh run lên, chiếc túi rơi xuống đất lúc nào không hay. Anh bước vào nhà, nhìn thấy bức ảnh mẹ đặt giữa bàn thờ. Nụ cười hiền hậu của bà vẫn như đang chờ đợi anh trở về. Minh quỳ xuống, nước mắt lặng lẽ rơi. Anh đã kịp lên chuyến tàu cuối cùng, nhưng lại không kịp gặp mẹ lần cuối. Ngoài sân, tiếng tàu hỏa từ xa vọng lại giữa buổi sớm tinh mơ. Âm thanh ấy kéo dài da diết như nhắc nhở về những điều trong cuộc sống mà khi mất đi rồi, con người ta mới nhận ra rằng không thể quay lại được nữa. Chuyến tàu cuối cùng năm ấy đã thay đổi Minh mãi mãi. Anh hiểu rằng trong cuộc đời, điều quý giá nhất không phải tiền bạc hay công việc, mà là những người thân yêu luôn âm thầm chờ ta trở về.


