CHUYẾN TÀU ĐÊM HƯỚNG VỀ PHƯƠNG NAM
Đầu năm 1972, sau nhiều tháng huấn luyện liên tục, đơn vị của Nguyễn Bá Thịnh nhận được lệnh cơ động vào chiến trường. Thông tin được công bố trong buổi sinh hoạt tối khiến cả doanh trại trở nên lặng đi trong giây lát. Ai cũng hiểu rằng thời gian học tập và rèn luyện đã kết thúc. Phía trước là những nhiệm vụ thực sự của người lính. Tối hôm ấy, nhiều chiến sĩ trằn trọc không ngủ được. Có người ngồi viết thêm một lá thư gửi về gia đình. Có người tranh thủ vá lại chiếc ba lô đã sờn quai. Có người lặng lẽ nhìn về phía khoảng trời xa, nơi quê hương đang ở đó. Nguyễn Bá Thịnh cũng vậy. Anh lấy lá thư của mẹ từ trong túi áo ra đọc lại nhiều lần. Những dòng chữ quen thuộc như tiếp thêm sức mạnh cho người lính trẻ trước giờ lên đường. Rạng sáng hôm sau, đơn vị tập trung tại sân doanh trại. Sương sớm còn phủ trắng mặt đất. Những hàng quân đứng nghiêm trang dưới ánh đèn vàng nhạt. Tiếng chỉ huy vang lên dõng dạc giữa không gian tĩnh lặng. Sau lễ giao nhiệm vụ ngắn gọn, đoàn quân bắt đầu hành quân ra ga tàu. Nhà ga hôm ấy đông kín các đơn vị chuẩn bị lên đường. Những đoàn tàu quân sự nối dài trên đường ray. Tiếng còi tàu vang lên từng hồi như thúc giục. Nguyễn Bá Thịnh mang trên vai chiếc ba lô nặng trĩu. Bên trong là vài bộ quần áo, cuốn sổ tay, bi đông nước và những lá thư gia đình. Tài sản không nhiều nhưng chứa đựng cả quê hương phía sau lưng người lính. Khi tàu bắt đầu chuyển bánh, nhiều chiến sĩ đứng sát cửa sổ nhìn ra ngoài. Những cánh đồng, mái nhà và hàng cây dần lùi lại phía sau. Không ai nói thành lời nhưng tất cả đều hiểu rằng từ giây phút ấy, cuộc đời mình đã bước sang một chặng đường mới. Chuyến tàu chạy suốt ngày đêm. Ban ngày, anh em ngồi trò chuyện để quên đi sự mệt mỏi. Ban đêm, nhiều người tựa lưng vào ba lô ngủ chập chờn. Mỗi ga tàu đi qua đều để lại những hình ảnh khó quên. Có những bà mẹ đứng bên đường ray vẫy tay chào bộ đội. Có những em nhỏ mang nước uống và bánh trái đến tặng. Có những cụ già chống gậy đứng lặng nhìn đoàn quân đi qua. Những tình cảm giản dị ấy khiến lòng người lính thêm ấm áp. Một buổi tối, đoàn tàu dừng lại khá lâu tại một ga nhỏ. Người dân địa phương mang khoai luộc, lạc rang và nước chè nóng đến tận nơi gửi tặng. Một cụ bà tóc bạc nắm tay Thịnh rồi nói: – Các con cố gắng nhé. Cả nước đang chờ các con chiến thắng trở về. Nghe những lời ấy, anh xúc động đến nghẹn lời. Con tàu tiếp tục lăn bánh trong màn đêm. Qua khung cửa sổ, những đốm sáng nơi làng quê hiện lên rồi khuất dần. Tiếng bánh sắt đều đặn trên đường ray hòa cùng nhịp đập của những trái tim tuổi trẻ. Không ai biết tương lai sẽ ra sao. Không ai biết mình sẽ phải đối mặt với những gì. Nhưng tất cả đều mang chung một niềm tin. Đó là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Sau nhiều ngày di chuyển, đoàn tàu đến điểm tập kết cuối cùng. Từ đây, các đơn vị sẽ tiếp tục hành quân bằng đường bộ để tiến sâu hơn vào chiến trường. Nguyễn Bá Thịnh bước xuống sân ga. Anh hít thật sâu luồng không khí của vùng đất mới. Phía trước là những thử thách chưa từng trải qua. Nhưng trong lòng người lính trẻ không hề nao núng. Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại quãng đời quân ngũ, ông Nguyễn Bá Thịnh vẫn không quên chuyến tàu đêm năm ấy. Đó không chỉ là một hành trình địa lý từ Bắc vào Nam. Đó còn là hành trình trưởng thành của tuổi trẻ. Là chuyến tàu mang theo những ước mơ, lòng dũng cảm và trách nhiệm của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa đầy hào hùng của dân tộc.



