CHUYẾN TÀU GIAO LIÊN QUA VÙNG ĐẤT CHẾT
CHUYẾN TÀU GIAO LIÊN QUA VÙNG ĐẤT CHẾT
Vùng đất vĩ tuyến năm xưa luôn chìm trong mưa bom bão đạn, nơi mỗi bước đi đều phải đổi bằng máu và nước mắt. Trên chiếc xuồng máy nhỏ bé xuôi dòng sông Lam, cô gái giao liên tên Thắm vẫn kiên cường làm nhiệm vụ đưa đón cán bộ. Chị thuộc lòng từng khúc sông, từng bụi cây ven bờ để có thể ngụy trang, né tránh tầm mắt soi mói của máy bay địch. Đêm đêm, khi pháo sáng rực trời, chiếc xuồng của chị lại lặng lẽ lướt đi như một bóng ma trên mặt nước mênh mông. Chị đã đưa hàng trăm đoàn cán bộ, chiến sĩ sang sông an toàn để kịp thời tiếp cận và chỉ đạo chiến trường miền Nam. Nhiều lần bom nổ ngay sát mạn xuồng làm nước bắn tung tóe, chị vẫn bình tĩnh giữ chặt tay lái không một chút nao núng. Nụ cười rạng rỡ và sự gan dạ của người con gái sông Lam đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn cho những người ra trận. Trong một chuyến chở thương binh nặng vượt sông lúc rạng đông, xuồng của chị bị máy bay phản lực địch phát hiện và bắn phá. Thắm đã dũng cảm lấy thân mình che chở cho người chiến sĩ thương binh, giữ cho chiếc xuồng vào bờ an toàn trước khi nhắm mắt. Chị ra đi khi tuổi thanh xuân vừa tròn đôi mươi, gửi lại tình yêu và xương máu vào lòng dòng sông quê hương thắm đỏ.



