Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYẾN TÀU KHÔNG SỐ VÀ KHOẢNG LẶNG TRÊN TÀU TỪ THẦN: CHUYỆN VỀ NGƯỜI THỦY THỦ TRẺ BÙI VĂN BÌNH

Giữa những hải trình bí mật vượt biển ra khơi, có những con tàu không số mang theo sứ mệnh đổi thay vận mệnh dân tộc. Nhưng đằng sau ánh hào quang của những chiến công hiển hách trên Biển Đông ấy là máu, là mồ hôi và cả những khoảng lặng nghẹn ngào của những người thủy thủ bình dị. Bản ghi chép hôm nay xin được rẽ sang một góc nhìn mới – phóng sự điều tra tâm lý và ký ức – để kể về Bùi Văn Bình, một chàng trai đôi mươi đã chọn lòng đại dương làm nấm mồ vĩnh hằng.

Thanh Hóa10/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc dạo đầu từ những ô cửa sổ hướng ra biển

Bùi Văn Bình sinh năm 1952, là con út trong một gia đình ngư dân bám biển lâu đời. Từ nhỏ, tiếng sóng gầm và mùi mặn mòi của muối biển đã ngấm vào máu thịt cậu thiếu niên gầy gò nhưng dẻo dai. Tháng 3/1970, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất trên cả hai mặt trận đất liền và hải đảo, Bình viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Hải quân nhân dân Việt Nam, khi ấy vừa tròn 18 tuổi

Nhờ thông thạo địa hình sóng gió và có sức chịu đựng sóng dữ bẩm sinh, Bình được biên chế vào Đoàn 125 – lực lượng vận tải chiến lược trên biển, chuyên điều khiển những con tàu "không số" chở vũ khí, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam qua con đường Hồ Chí Minh trên biển đầy hiểm nguy.

Phóng sự từ một hải trình tử sinh

Khác với những chiến trường trên bộ nơi người lính đối mặt với bom đạn mặt đất, cuộc chiến của những người lính tàu không số là cuộc đấu trí thầm lặng, đơn độc giữa đại ngơi bao la với kẻ thù tối tân là hạm đội hải quân Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn.

Tháng 10/1972, con tàu 125 chở một khối lượng vũ khí đặc biệt cất giấu dưới khoang đáy ngụy trang thành tàu đánh cá bình thường, nhận lệnh xuất phát từ bến Hải Phòng nhằm hướng các tỉnh Nam Trung Bộ. Bùi Văn Bình giữ vai trò là thợ máy kiêm thủy thủ trực ca buồng máy – vị trí nằm sâu trong thân tàu, nơi nhiệt độ ngột ngạt và tiếng động cơ gầm rú đinh tai nhức óc suốt ngày đêm

Hải trình kéo dài nhiều ngày đêm trong điều kiện thời tiết biển động dữ dội. Bão lớn liên tục quật ngập boong tàu, nhưng hiểm họa lớn nhất vẫn là những chiếc máy bay tuần tra săn ngầm P.3 Orion của địch lướt sát mặt nước radar. Mỗi lần báo động chiến đấu, toàn bộ thủy thủ đoàn phải nín thở tắt máy, thả trôi tàu giữa biển lớn để tránh sự phát hiện của đối phương

Đêm ngày 18/10/1972, khi con tàu tiến sát vùng biển Cà Mau, một cặp tàu tuần tiễu của địch bất ngờ xuất hiện từ bóng đêm, chiếu pha rọi thẳng vào mạn tàu hòng kiểm tra. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, thuyền trưởng ra lệnh chuẩn bị phương án cuối cùng: kích hoạt kíp nổ hủy tàu để bảo vệ tuyệt đối bí mật kho vũ khí, không để rơi vào tay giặc.

Khoảnh khắc buồng máy và sự lựa chọn định mệnh

Trong buồng máy chật hẹp, nhiệt độ bốc cao ngùn ngụt, Bùi Văn Bình là người trực tiếp chịu trách nhiệm khóa van nhiên liệu và canh gác kíp nổ phụ trợ. Khi những loạt đạn pháo sáng bùng lên chói lòa cả một vùng biển, chiếc tàu trinh sát địch bắt đầu nã pháo xối xả vào thân tàu vận tải.

Một quả pháo kích trực tiếp trúng khoang máy, làm sập một phần vòm sắt và bùng lên ngọn lửa dữ dội. Trong khoảnh khắc sinh tử quyết định bằng tích tắc, nếu Bình kịp chạy thoát lên boong trên theo cửa thoát hiểm phụ, anh có thể nhảy xuống biển cứu lấy sinh mạng mình. Thế nhưng, nhận thấy hệ thống van tự hủy chính chưa được kích hoạt hoàn toàn do sức ép vụ nổ làm kẹt cơ cấu, Bình đã chọn ở lại.

Anh dùng hết sức lực cuối cùng để dùng cờ lê gạt đòn bẩy kíp nổ, đồng thời che chắn cho bảng mạch điện tử của buồng máy để đảm bảo lệnh tiêu hủy toàn bộ tàu được thực hiện chính xác trước khi ngọn lửa lan rộng.

Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm Biển Đông. Con tàu chìm xuống lòng đại dương mang theo bí mật chiến lược và thi thể của người thủy thủ trẻ tuổi. Nhờ sự hy sinh quả cảm và quyết định dứt khoát của Bình cùng đồng đội, toàn bộ bí mật về tuyến vận tải quân sự trên biển được bảo vệ tuyệt đối an toàn, những chiến sĩ sống sót được các lực lượng cơ sở cứu vớt an toàn vào bờ

Thay cho lời kết: Bản giao hưởng của những người đi không về

Bùi Văn Bình ra đi khi tuổi đời mới tròn 20. Không có một ngôi mộ chí cụ thể trên đất liền, nấm mồ của anh chính là lòng đại dương mênh mông mà anh hằng yêu quý.

Khi đồng đội thu dọn chiếc ba lô cá nhân gửi lại cho gia đình ở Sầm Sơn, họ tìm thấy một cuốn sổ tay nhỏ thấm đẫm mùi nước biển, bên trong ép chặt một chiếc lá bàng và dòng nhật ký viết dở:

"Biển quê mình đẹp và dữ dội lắm. Chúng tôi đi giữa ngọn sóng để tìm ngày bình yên cho đất nước. Nếu một ngày tàu không về, xin hãy hiểu rằng thân xác tôi đã hòa cùng biển lớn, nhưng trái tim vẫn mãi hướng về phương Nam..."

Câu chuyện về Bùi Văn Bình không chỉ là một trang sử bi tráng về những người lính tàu không số, mà còn là bản hùng ca lặng thầm nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá khôn cùng của hòa bình, độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn