chuyện thời chuến tranh 9
Trong tư thế nằm nghiêng một bên tai áp xuống đất, tôi giật mình khi nghe tiếng bước chân người loạt soạt. Tôi tỉnh hẳn, tay để vào cò, khẽ khàng hướng mũi súng về phía tiếng động, nhướng mắt qua khe trống ổ rơm quan sát. Một cụ già. Cụ đi ngang qua chỗ tôi nằm với vẻ một người đi thăm ruộng, nhưng thỉnh thoảng lại liếc mắt vào đống rơm.
Khoảng xế chiều, tiếng bước chân người lại xuất hiện. Chẳng lẽ, cụ già lúc trưa đã phát hiện ra mình, giờ dẫn địch tới bắt để lãnh thưởng sao? Tôi ép tai xuống đất lắng nghe. Chỉ có tiếng đi của một người. Khi tiếng bước chân đến gần, tôi hé nhìn, hóa ra là một cháu gái khoảng 12, 13 tuổi. Lúc ngang qua đống rơm, một túm lá chuối rơi xuống gần chỗ tôi trong khi cháu vẫn đi thẳng.
Tôi thò tay rón rén nắm lấy túm lá chuối, lần mở ra. Trời ơi! Một túm bột đặc đã được nấu chín. Tôi nghẹn ngào. Vậy là cụ già, bà con đã biết mình nằm đây rồi ư? Và có lẽ, trong làng có địch nên bà con phải hành động bí mật. Tôi quan sát một lượt suy xét tìm nguyên nhân tại sao mình bị cụ già và cả em bé phát hiện.
Đây rồi! Cái chân.
Là cái chân tê cóng. Hóa ra khi tôi trườn lên vùi mình vào đống rơm, cái chân bị thương gần như không cảm giác, nên khi phủ rơm ngụy trang, nó bị bỏ quên bên ngoài. “Dấu đầu, lòi đuôi”. Tôi mỉm cười cho sự hớ hênh của mình. May mắn thay, những người phát hiện tôi chắc là quần chúng tốt, hoặc cơ sở cốt cán của ta. Nếu gặp người xấu thì nguy to rồi.
Tôi đưa túm bột vào miệng. Bột lạt, gần như không muối, không đường, vậy mà tôi ăn cảm thấy ngon lành. Mắt chợt rưng rưng, tôi thầm cảm ơn bà con đã cưu mang, đùm bọc, che chở bộ đội, che chở tôi trong lúc hoạn nạn.
Ba ngày sau, tôi mới bò về đến Cảnh Phước (Hòa Tân). Thật may mắn, các đồng chí mũi công tác xã Hòa Tân đã tìm được tôi đưa về hậu cứ sau tám ngày đêm lạc đơn vị.



