CHUYỆN THỜI HOA LỬA ÔNG BA LỢI
Họ và tên : Đặng Thị Hiền
Lớp: 12A7
Trường: Trung tâm GDNN - GDTX Mỹ Hào
CHUYỆN THỜI HOA LỬA ÔNG BA LỢI
Ngôi làng nhỏ nằm ven con sông Cái đã quen với mùi khói súng suốt nhiều năm. Những rặng tre xanh ngày nào giờ loang lổ vết đạn, mái nhà rơm xơ xác sau mỗi trận bom. Chiến tranh phủ bóng lên làng quê ấy, nhưng cũng chính trong khói lửa, con người nơi đây bộc lộ sức sống và lòng kiên cường đáng kinh ngạc.
Ông Ba Lợi, một nông dân quanh năm gắn bó với thửa ruộng, ngày nhận lệnh nhập ngũ chỉ lặng lẽ xếp lại chiếc cày cũ. Ông không nói nhiều, chỉ nhìn vợ con thật lâu rồi khoác ba lô ra đi. Bà Năm tiễn chồng ở đầu làng, đôi mắt hoe đỏ nhưng bàn tay vẫn nắm chặt tay con trai, như muốn truyền cho nó sự vững vàng thay cho nước mắt.
Những ngày sau đó, làng quê sống trong nhịp điệu khẩn trương. Ban ngày, dân làng đào hầm, đắp ụ, vá đường; ban đêm, ánh đèn dầu leo lét soi từng gương mặt phờ phạc mà cương nghị. Tiếng bom rền vang không làm họ sợ hãi bằng nỗi lo đất nước chưa yên. Trong những hầm trú ẩn chật hẹp, người ta thì thầm kể cho nhau nghe về những lá thư từ tiền tuyến, về niềm hy vọng mong manh nhưng bền bỉ.
Cậu bé Tín, con trai ông Ba Lợi, ngày ấy mới mười hai tuổi nhưng đã sớm trưởng thành. Cậu theo mẹ ra đồng, gánh lúa, tải đạn, đưa thư cho bộ đội. Mỗi lần nhìn dòng sông lặng lẽ trôi, Tín lại nhớ đến dáng cha khuất dần nơi cuối con đường đất đỏ. Trong lòng cậu, chiến tranh không chỉ là tiếng bom đạn mà còn là nỗi chờ đợi dài dằng dặc của những người ở lại.
Một buổi chiều mưa, đơn vị bộ đội hành quân ngang làng. Họ dừng chân bên gốc đa đầu đình, chia nhau từng nắm cơm độn sắn, từng ngụm nước sông đục phù sa. Dân làng đem ra những gì có thể: vài củ khoai, mớ rau, trái bắp non. Giữa thiếu thốn trăm bề, tình người lại trở nên ấm áp lạ thường. Những người lính trẻ cười nói bình thản, như thể phía trước không phải là chiến trường khốc liệt.
Rồi một ngày, tin dữ truyền về: đơn vị của ông Ba Lợi tham gia một trận đánh lớn. Cả làng nín thở chờ tin. Bà Năm lặng lẽ thắp hương trước bàn thờ tổ tiên, đôi bàn tay run run nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm, gửi gắm niềm tin vào sự trở về.
Mùa xuân năm ấy, khi hoa gạo nở đỏ rực bên bờ sông, tiếng loa làng vang lên báo tin chiến thắng. Những người lính lần lượt trở về, có người còn nguyên vẹn, có người mang trên mình vết thương chiến tranh. Trong dòng người ấy, ông Ba Lợi xuất hiện, gầy đi nhưng ánh mắt sáng rỡ. Bà Năm nghẹn ngào, còn Tín lao tới ôm chầm lấy cha, nước mắt hòa trong nụ cười.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên trong lòng người dân làng ven sông. Đó là quãng đời gian khổ, mất mát nhưng thấm đẫm nghĩa tình, nơi con người sống vì nhau và vì đất nước. Chính từ những ngày ấy, giữa bom đạn và hy sinh, dân tộc đã đi qua thời hoa lửa để nở ra những mùa bình yên hôm nay.



