Chuyện thời hoa lửa- Trang DD11D
Năm ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Trên con đường Trường Sơn hun hút gió, cô gái
thanh niên xung phong tên Lan ngày ngày gùi đạn, tải lương thực vượt qua bom rơi đạn nổ. Mới
mười chín tuổi, Lan có đôi mắt sáng và nụ cười trong như suối nguồn, luôn khiến đồng đội thêm
vững lòng.
Một đêm mưa rừng, máy bay địch bất ngờ oanh tạc dữ dội. Cây đổ, đất đá vùi lấp con đường
huyết mạch. Nếu đường không thông, đoàn xe chở lương thực phía sau sẽ mắc kẹt. Lan cùng
đồng đội lao ra giữa làn bom, cuốc từng nhát đất, kéo từng thân cây chắn lối.
Giữa tiếng nổ rung trời, một đồng đội bị thương nặng. Không chút do dự, Lan chạy đến cõng bạn
vào hầm trú ẩn rồi quay lại tiếp tục san đường. Ðôi bàn tay rớm máu, khuôn mặt lấm lem bùn đất,
nhưng ánh mắt cô vẫn rực sáng niềm tin.
Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được khai thông. Ðoàn xe nối đuôi nhau tiến về phía trước,
ánh đèn nhỏ xuyên màn mưa như những vì sao. Lan đứng bên vệ đường, mỉm cười nhìn theo.
Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng bom chát chúa vang lên…
Khi đồng đội chạy tới, Lan đã nằm yên dưới tán cây rừng. Trên môi cô vẫn còn nụ cười dang dở.
Nhiều năm sau, con đường năm xưa đã xanh màu hòa bình. Người ta dựng bên đường một tấm
bia nhỏ khắc tên Lan và những người con gái tuổi đôi mươi đã gửi thanh xuân cho Tổ quốc.


