Chuyện “Tiếng đàn giữa bom rơi”
Chuyện “Tiếng đàn giữa bom rơi” Một chiến sĩ có biệt tài chơi guitar. Dù bom đạn dữ dội, anh vẫn mang theo cây đàn làm từ gỗ rừng. Có đêm máy bay địch đánh phá dữ dội, nhưng lúc vừa yên tiếng bom, anh nhẹ nhàng gảy mấy câu “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”. Giữa tiếng ve và tiếng rừng, âm thanh khe khẽ như nhắc nhở mọi người: “Ngày mai sẽ còn khó, nhưng chúng ta sẽ sống.” Cả đơn vị nói: trong những tháng ngày ác liệt nhất, tiếng đàn ấy là thứ giúp họ giữ lại… một chút bình yên.
Chuyện “Tiếng đàn giữa bom rơi” Một chiến sĩ có biệt tài chơi guitar. Dù bom đạn dữ dội, anh vẫn mang theo cây đàn làm từ gỗ rừng. Có đêm máy bay địch đánh phá dữ dội, nhưng lúc vừa yên tiếng bom, anh nhẹ nhàng gảy mấy câu “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”. Giữa tiếng ve và tiếng rừng, âm thanh khe khẽ như nhắc nhở mọi người: “Ngày mai sẽ còn khó, nhưng chúng ta sẽ sống.” Cả đơn vị nói: trong những tháng ngày ác liệt nhất, tiếng đàn ấy là thứ giúp họ giữ lại… một chút bình yên.



