Chuyến tuần tra gặp mưa
câu chuyện kể về đêm tuần tra vất vả của người lính
Chuyến tuần tra gặp mưa
Có chuyến tuần tra chúng tôi gặp mưa ngay từ đầu buổi chiều. Lúc xuất phát trời vẫn còn hửng nắng. Chưa đi được bao lâu thì mây kéo xuống rất thấp. Anh em vừa mặc áo mưa thì nước đã đổ xuống. Đường đất trơn như bôi mỡ. Mỗi bước chân phải đặt thật chắc, nếu không rất dễ trượt. Tôi nhớ một đồng đội tên Hùng đi trước cứ quay lại nhắc: “Cẩn thận chỗ này.” Có đoạn bùn ngập gần mắt cá chân. Giày bị hút xuống, mỗi lần nhấc chân lên nghe một tiếng “rẹt”. Ba lô lúc đầu nhẹ, về sau nặng trĩu vì nước mưa. Chúng tôi dừng nghỉ dưới một mái lán nhỏ của người dân. Bà chủ nhà thấy bộ đội ướt hết quần áo liền mang ra ấm nước nóng. Bà bảo: “Uống tạm đi các chú.” Chúng tôi cảm ơn rồi chia nhau từng chén. Một chén nước nóng giữa trời mưa lạnh lúc ấy ngon hơn bất cứ thứ gì. Đến tối chúng tôi mới về đến đơn vị. Quần áo đem vắt ra nước chảy thành dòng. Anh em ngồi quanh bếp, người hong áo, người tháo giày, người bóp chân. Không ai kể công hay than thở. Chỉ có người bảo: “Mai mà trời còn mưa thì tôi xin nghỉ.” Cả phòng cười. Những chuyến tuần tra như vậy sau này trở thành chuyện để chúng tôi ngồi kể lại.



