Đôi tất không khô
sự gian khổ trong những ngày mưa
Đôi tất không khô
Hồi ấy tôi đóng quân ở một đồn trên vùng núi phía Bắc, mùa đông lạnh đến mức sáng dậy nước trong chậu có một lớp màng mỏng. Đi tuần về, việc đầu tiên của chúng tôi không phải là ăn cơm mà là cởi đôi tất ướt ra hong bên bếp. Có hôm mưa từ sáng đến tối, đôi tất phơi cả ngày vẫn ẩm. Tối đến mang vào đi tiếp, chân lạnh buốt nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Anh em hay đùa nhau, “Tất của ông chắc thành cá được rồi.” Cười vậy thôi chứ ai cũng giống nhau. Quần áo giặt xong treo lên dây, hôm nay chưa khô thì ngày mai mặc tiếp. Có những ngày chiếc áo còn ngai ngái mùi khói bếp vì phơi ngay cạnh nhà ăn. Ở quê lúc đó tôi chưa bao giờ nghĩ một đôi tất khô lại đáng quý đến thế. Đường tuần tra có hôm dài, về đến đơn vị bụng đói cồn cào. Bếp chỉ có nồi cơm, nồi canh rau và mấy con cá khô. Anh em ngồi quanh mâm, chẳng ai nói chuyện to vì ai cũng mệt. Một người gắp cho tôi miếng cá rồi bảo: “Ăn đi, mai còn đi.” Tôi nhớ câu ấy hơn nhiều lời động viên sau này. Có hôm nhận được thư nhà, tôi ngồi ngay bậc cửa đọc đến mấy lần. Mẹ hỏi tôi có lạnh không, có đủ ăn không. Tôi chẳng bao giờ viết thật rằng nhiều đêm lạnh đến mức khó ngủ. Tôi chỉ trả lời: “Con vẫn khỏe, đơn vị vẫn tốt.” Bây giờ nghĩ lại, những năm tháng ấy chẳng có gì hào nhoáng. Chỉ là những đôi tất ướt, những bữa cơm giản dị và những người lính trẻ cùng nhau đi qua từng ngày. Nhưng chính những chuyện nhỏ ấy lại là thứ tôi nhớ lâu nhất.



