Chuyện tướng lĩnh “Miềng không mang theo giấy tờ chi cả”
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh là người rất yêu văn hóa văn nghệ. Dù đã là Đại tướng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, ông vẫn dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện với giới văn nghệ sĩ...
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh là người rất yêu văn hóa văn nghệ. Dù đã là Đại tướng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, ông vẫn dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện với giới văn nghệ sĩ. Ngôi nhà số 4 phố Lý Nam Đế, trụ sở tòa soạn Tạp chí Văn nghệ quân đội là địa chỉ ông thường xuyên lui tới. Nhưng ông đến không phải trên cương vị một Đại tướng, một thủ trưởng cấp cao mà với tư cách một người bạn, một người anh, một người đồng chí, đồng đội. Vì vậy, thường là ngoài giờ hành chính và không cần bất cứ một nghi thức đón tiếp nào.
Thiếu tướng, nhà văn Trần Văn Phác, nguyên Chủ nhiệm đầu tiên của tờ Văn nghệ quân đội từng kể về lần đến thăm “Nhà số 4” của vị khách đặc biệt ấy. Đó là vào khoảng mùa hè năm 1960. Như những lần ghé thăm trước đây, vẫn trong bộ bà ba nâu rất nông dân, rất dung dị, không báo trước, Đại tướng lững thững cuốc bộ đến. Hồi đó, phố Lý Nam Đế còn đặt trạm ba-ri-e gác ở hai đầu. Muốn vào trụ sở của Văn nghệ quân đội phải qua trạm gác trước cổng nhà số 2. Thấy một người quần áo nâu sồng muốn vào, chiến sĩ đứng gác hôm ấy liền gọi lại hỏi giấy tờ.
Bằng chất giọng Huế đặc trưng, Đại tướng nói:
- Miềng không mang theo giấy tờ chi cả.
- Thế thì không được, bác đứng chờ, tí nữa có ai qua tôi nhắn gọi người bác cần gặp ra cho-Anh lính gác cương quyết.
- Ồ! Thế thì nhờ đồng chí nhắn giùm, tôi là Nguyễn Chí Thanh muốn gặp thủ trưởng Văn Phác.
Đồng chí Văn Phác lúc bấy giờ nghe tin có “thủ trưởng” tới chơi bèn tất tả ra đón. Còn anh chiến sĩ trẻ hôm ấy, giữa sự đến và đón rất thân mật, gần gũi của hai người cũng không biết người anh vừa cương quyết yêu cầu hỏi giấy tờ chính là Nguyễn Chí Thanh-Đại tướng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị.



