Chuyện về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Vũ Đức Chính
Sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng, bố là cán bộ tiền khởi nghĩa, năm 1960, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên Vũ Đức Chính ở xã Vân Du (Ân Thi) lên đường nhập ngũ khi ông tròn 20 tuổi. Ông đóng quân tại Trung đoàn 290, Binh chủng ra-đa, Quân chủng Phòng không – không quân. Sau một thời gian ngắn, ông được cử đi học sửa chữa ra-đa và ở lại phục vụ quân đội lâu dài. Suốt những năm tháng đó, ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp công cùng quân và dân ta chiến thắng cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, được tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân (AHLLVTND).
Chúng tôi gặp AHLLVTND Vũ Đức Chính vào một buổi chiều cuối năm. Ở tuổi 84, ông vẫn giữ tác phong nhanh nhẹn của người lính. Ánh mắt sáng lên khi nhớ về những ngày tháng gian khổ mà oanh liệt của quân đội ta, ông kể cho chúng tôi nghe chuyện về mình - người lính sửa chữa ra-đa. Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, người lính Vũ Đức Chính làm nhiệm vụ sửa chữa ra-đa cho các đơn vị trong quân chủng. Hoạt động trong hoàn cảnh có nhiều khó khăn: Bom đạn ác liệt, phải đi đường dài, leo núi tới các trạm, đài, vật tư, thiết bị thiếu, chuyên môn có hạn, nhưng người lính ấy đã nêu cao tinh thần phục vụ, tìm mọi cách sửa chữa các máy ra-đa, kịp thời phục vụ chiến đấu. Tổng kết cả quá trình phục vụ trong quân ngũ, ông đã sửa chữa được gần 500 lần/chiếc các loại máy ra-đa khác nhau, sửa chữa thành thạo các loại ra-đa sóng mét (II-10, 513K, 514, II-12, 406…), ra-đa sóng cen-ti-mét (II-35).



