Chuyện về "Bát cơm tình nghĩa" năm 1972
Chuyện về "Bát cơm tình nghĩa" năm 1972
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị biến thành một "túi bom" khổng lồ. Ông tôi khi ấy là chiến sĩ thông tin, nhận nhiệm vụ nối lại đường dây liên lạc bị đứt trong một trận oanh tạc ác liệt tại vùng ven Thành Cổ. Giữa cái nắng cháy da và mùi thuốc súng nồng nặc, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi dây cáp mà ông đang nắm trong tay.
Trong lúc bò qua một đoạn giao thông hào đổ nát, ông vấp phải một hầm hở. Bản năng người lính khiến ông rút chốt lựu đạn, nhưng bàn tay khựng lại khi nghe tiếng rên rỉ yếu ớt. Dưới hầm không phải là một ổ phục kích, mà là một bà cụ gầy gò, đôi mắt lờ đờ vì đói và khát, chân bị mảnh bom găm phải đang bắt đầu hoại tử. Cụ là người dân địa phương không kịp sơ tán, kẹt lại giữa làn đạn của cả hai phía.
Ông tôi nhìn lại túi lương khô cuối cùng và bi đông nước còn chưa đầy một nửa. Lệnh trên là phải hoàn thành nhiệm vụ ngay lập tức, nhưng nhìn cụ bà sắp lả đi, ông không đành lòng. Ông vội vã băng bó vết thương bằng miếng gạc cá nhân duy nhất, rồi bẻ nhỏ lương khô, hòa với nước cho cụ uống.
"Lúc đó, súng đạn nổ đì đoành trên đầu, nhưng trong cái hầm hẹp ấy, chỉ có tiếng thở dốc của một người lính trẻ và tiếng nuốt nghẹn ngào của một người già." – Ông tôi nhớ lại.
Cụ bà tỉnh táo hơn một chút, run rẩy nắm lấy tay ông, miệng mếu máo không ra lời. Cụ chỉ tay vào góc hầm, nơi có một niêu đất nhỏ bọc trong mảnh bao tải rách. Bên trong là một ít cơm cháy đã nguội ngắt và khô khốc. Cụ đẩy niêu cơm về phía ông, ánh mắt như van nài: "Con ăn đi, ăn mới có sức mà chạy..."
Giữa chiến trường khốc liệt, nơi người ta có thể tiêu diệt nhau vì khác chiến tuyến, bát cơm nguội ấy lại trở thành biểu tượng của tình mẫu tử, tình đồng bào thiêng liêng. Ông không ăn, chỉ gửi lại cụ ít lương khô rồi hứa sau khi nối dây xong sẽ quay lại cứu cụ.
Nhưng chiến tranh không có chữ "ngờ". Một quả pháo dội xuống ngay sau khi ông rời đi vài trăm mét. Khi ông quay lại cùng đội tải thương vào tối hôm đó, hầm hào đã san phẳng. Ông chỉ tìm thấy mảnh vỡ của chiếc niêu đất nằm lẫn trong đất đỏ.
Câu chuyện của ông kết thúc bằng một tiếng thở dài. Ông bảo, cái đói cái khổ thời chiến không đáng sợ bằng việc nhìn thấy những sự tử tế bị vùi lấp bởi bom đạn.
Hơn 50 năm trôi qua, bát cơm nguội trong hầm đất năm ấy vẫn là "bữa ăn" ám ảnh và ấm áp nhất trong cuộc đời người lính già của ông tôi.
Tên tác giả: Nguyễn Bảo Thư
Lớp 11A2
Địa chỉ: Trường THPT A Thanh Liêm, Xã Thanh Bình -Tỉnh Ninh Bình



