Cựu chiến binh

Chuyện về "Bức thư không có địa chỉ"

Chuyện về "Bức thư không có địa chỉ"

Ninh Bình19/04/2026Lưu Đình Tuân (Chi đoàn Công an xã Đại Hoàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971, tiểu đội của bác có một cậu tên là Thành, quê Thái Bình. Thành có một người yêu tên là Mai, hai người hẹn ước khi nào lặng tiếng súng sẽ về làm đám cưới. Thành viết thư cho Mai đều đặn lắm, nhưng giữa rừng sâu, giao liên hy sinh hoặc lạc đường là chuyện thường.

Một lần, sau trận đánh ác liệt ở cao điểm 543, bác tìm thấy trong túi áo ngực của một chiến sĩ vừa hy sinh một bức thư đã nhòe máu. Không có phong bì, không có địa chỉ người nhận, chỉ có dòng chữ: "Gửi mẹ và em, con vẫn ổn, rừng Trường Sơn mùa này đẹp lắm...". Bác và anh em trong đơn vị đã thay nhau giữ bức thư ấy suốt 3 năm trời.

Các bác coi đó là bức thư chung của cả tiểu đội. Mỗi khi ai nhớ nhà, lại mang bức thư của người đồng đội vô danh ấy ra đọc, như thể người thân đang nói chuyện với chính mình. Sau này, bức thư ấy được đưa vào bảo tàng, nhưng cái tên của người viết vẫn mãi là một ẩn số. Nó là biểu tượng của hàng ngàn bức thư "không nhà" nhưng đầy hơi ấm tình thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn