CHUYỆN VỀ CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN VÀ NẮM CƠM VẮT CỦA ÔNG TÔI
CHUYỆN VỀ CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN VÀ NẮM CƠM VẮT CỦA ÔNG TÔI
Nhân chứng lịch sử: Ông Bùi Văn Bình
Đơn vị cũ: Cựu chiến binh thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nội dung câu chuyện:
Mỗi lần ngồi bên hiên nhà, ông tôi lại kể về những năm tháng "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" với niềm tự hào ánh lên trong đôi mắt đã mờ đục theo thời gian. Ông nhập ngũ khi còn là một chàng thanh niên thư sinh, trên vai chỉ có chiếc ba lô lép kẹp và một trái tim đầy nhiệt huyết tuổi trẻ.
Ông kể, gian khổ nhất không chỉ là bom đạn kẻ thù, mà là những cơn sốt rét rừng thâm căn cố đế và những dốc cao dựng đứng mang tên "dốc chân chim". Có những đợt hành quân dài ngày, lương thực cạn kiệt, mỗi tiểu đội chỉ còn vẻn vẹn vài nắm cơm vắt nhỏ xíu trộn lẫn với rau rừng và muối trắng. Thế nhưng, trong cái đói quay quắt ấy, các chiến sĩ vẫn nhường nhau từng miếng cơm cuối cùng, chăm sóc nhau như anh em ruột thịt khi đồng đội ngã xuống vì kiệt sức.
Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là chiếc gậy Trường Sơn tự đẽo. Chiếc gậy ấy đã cùng ông vượt qua hàng ngàn cây số, qua những con suối lũ cuồn cuộn và những cánh rừng già bốc lửa. Ông bảo: "Lúc đó không ai nghĩ đến việc mình sẽ sống hay chết, chỉ biết rằng phía trước là miền Nam, là độc lập dân tộc. Đôi chân có thể mỏi, nhưng ý chí thì không bao giờ được phép dừng lại.”



