Chuyện về Mẹ
"Câu chuyện thời hoa lửa - Mẹ vẫn chờ con về" Giữa một vùng quê êm đềm trong một con đường làng, có một căn nhà nhỏ nằm nép mình dưới bóng cây dừa rợp bóng mát. Người ta vẫn quen gọi nơi ấy là nhà của Mẹ Thơm – Mẹ Việt Nam Anh Hùng. Mẹ Thơm năm nay đã hơn 80 tuổi. Mái tóc bạc như mây chiều, đôi mắt mờ đục, nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào mỗi khi ai đó hỏi về người chồng, người con của mẹ. Chồng của Mẹ là ông Nguyễn Thế Nghiệp, người cùng quê và có 06 người con (03 trai, 03 gái). Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước và bảo vệ biên giới Tây Nam, chồng và con trai của Mẹ đã hy sinh vì độc lập, tự do của tổ quốc. Ngày tiễn chồng và con đi, mẹ chỉ có một gánh hàng nhỏ, trong đó gói ghém 2 đôi dép cao su mẹ tự tay cắt và 02 chiếc khăn tay mẹ may vội. Mẹ dặn chồng và con đi đánh giặc, nhớ giữ mình, giữ đồng đội. Đất nước này rồi sẽ hòa bình, Mẹ chờ chồng và con về”. Nhưng hòa bình đến, chỉ có những tấm giấy báo tử trở về thay cho hình hài con trẻ. Một lần, rồi hai lần người đưa thư đến. Mỗi lần, Mẹ lại lặng lẽ đốt nén nhang, rồi ngồi suốt buổi chiều bên hàng cau trước ngõ. Gió thổi qua, mẹ thì thầm: "Tôi biết mà… ông và con đã làm tròn lời thề với Tổ quốc…” Nhiều năm sau, hài cốt của chồng và con Mẹ được đưa về Nghĩa trang liệt sĩ Tiểu Cần, khắc tên lên bia mộ - chồng và con của Mẹ Thơm - trong danh sách liệt sĩ. Mẹ chống gậy đến, bàn tay run run chạm vào từng con chữ khắc sâu trên ngôi mộ. Nước mắt mẹ rơi, hòa trong khói hương nghi ngút: "Ông ơi... tôi đến rồi, con ơi… mẹ đến rồi…” Giờ đây, mỗi sáng, mẹ vẫn quét sân, vẫn đun ấm nước. Ai ghé qua, mẹ kể chuyện cũ bằng giọng nhẹ như gió thoảng, chuyện về những năm đói khổ mà nghĩa tình, về tuổi trẻ đất nước đã hóa thành ngọn lửa giữ nước. Mẹ nói: “Ngày xưa, chồng và con mẹ ra đi vì đất nước. Giờ đất nước này bình yên, là nhờ máu xương của bao người như họ”. Ngọn đèn dầu bây giờ đã được thay thế bằng đèn điện vẫn sáng trong căn nhà nhỏ. Câu chuyện của Mẹ Thơm là câu chuyện của hàng nghìn Mẹ Việt Nam Anh Hùng trên khắp đất nước - những người đã hiến dâng cả tuổi xuân, cả máu thịt của mình cho Tổ quốc. Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa trong tim những người Mẹ ấy - ngọn lửa của lòng yêu nước, của đức hy sinh - sẽ còn cháy mãi.



