Chuyện về người em rể và nguyên tắc "việc công phân minh"
Đây là câu chuyện do chính những người trong gia đình và họ hàng của Tổng Bí thư kể lại tại quê nhà Đông Anh, khắc họa rõ nét đức tính liêm chính, tuyệt đối không dùng quyền lực để trục lợi cho người thân.
Lời cậy nhờ của người em: Thời điểm đồng chí Nguyễn Phú Trọng đang giữ chức Bí thư Thành ủy Hà Nội, một người em rể của ông ở quê gặp khó khăn trong công việc tại một cơ quan nhà nước ở địa phương. Người em này đã lặn lội lên thành phố, tìm gặp ông với hy vọng người anh rể có chức quyền lớn sẽ viết một lá thư tay hoặc gọi một cuộc điện thoại gửi gắm để công việc được thuận lợi, dễ bề thăng tiến.
Cách ứng xử thấu tình đạt lý: Nghe em trai trình bày xong, ông Trọng không hề trách mắng nặng lời. Ông rót nước mời em, rồi ôn tồn bảo: "Chú là em trong nhà, khó khăn của chú anh đều biết. Nếu chú thiếu thốn tiền nong ăn học cho các cháu hay lúc ốm đau, anh chị có thể bớt lương ra giúp. Nhưng việc cơ quan là việc công, anh không thể dùng tư cách Bí thư Thành ủy để tác động. Chú hãy cứ làm việc bằng đúng năng lực của mình, như vậy mới bền và ngẩng cao đầu được".
Bài học cho cả dòng họ: Người em rể nghe xong vừa kính nể, vừa tự trọng ra về. Kể từ đó, trong suốt cuộc đời làm quan của ông, từ Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Quốc hội cho đến Tổng Bí thư, không một người con, người cháu hay họ hàng nào ở quê Đông Anh dám đến nhờ vả ông xin việc hay chạy dự án. Con cái ông đều là những công chức, viên chức bình thường, đi xe máy đi làm và sống khép kín. Ông đã xây dựng một "bức tường lửa" ngăn cách hoàn toàn giữa tình cảm gia đình và trách nhiệm với quốc gia.



