Cựu chiến binh

“CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ TRẦN ĐỨC KHOA”

Bắc Ninh04/06/2026VI THỊ NGỌC (Liên đội Trường Tiểu học Yên Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
 “CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ TRẦN ĐỨC KHOA”

Những kí ức không thể nguôi ngoai của người lính cụ Hồ –

Hoà chung trong không khí thiêng liêng của tháng tri ân, Chi đoàn Thanh niên Trường Tiểu học Yên Lư cùng các em học sinh lớp 4A8 đã có dịp đến thăm và lắng nghe những câu chuyện lịch sử đầy xúc động của cụ Trần Đức Khoa – một nhân chứng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ. Buổi gặp gỡ không chỉ là một chuyến thăm hỏi nghĩa tình, mà còn là một bài học thực tế và sống động về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với lịch sử dân tộc.

Cụ Trần Đức Khoa sinh năm 1940, là một thanh niên trẻ làng quê Việt Nam bình dị, sinh ra trong gia đình có truyền thống yêu nước. Gia đình cụ có 6 anh chị em, cụ là con trai cả trong gia đình. Ngay từ khi còn trẻ, sống tại quê hương xã Yên Lư, huyện Yên Dũng (trước kia), cụ đã sớm tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1961 để lại người vợ trẻ là cụ Nguyễn Thị Sinh (sinh năm 1973) tần tảo sớm hôm cùng bố mẹ nuôi các em. Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ gian khổ, cụ cùng đồng đội hành quân từ Bắc vào Nam cuối năm 1967 đầu năm 1968, suốt 6 tháng trời ròng rã để đến được chiến trường miền Nam. Suốt quá trình hành quân đầy gian khổ, thiếu lương thực, thuốc men,..thậm chí đôi chân rã rời, sưng tấy nhưng với cây gậy Trường Sơn không ngăn được tinh thần hướng về miền Nam thân yêu của cụ và đồng đội. Cụ kể lại rằng đồng đội của cụ hi sinh rất nhiều dọc đường hành quân vì đói, vì sốt rét. Đôi mắt cụ ngấn lệ khi nhắc lại những đồng đội đã ngã xuống.

Trải qua 6 tháng hành quân ròng rã cuối cùng cụ và đồng đội cũng đến được

khu Tây Ninh, Bình Dương. Sau khi hoàn thành tốt nhiệm vụ ở Đại đội, cụ xin lên làm việc tại Trung đoàn 814, bên ban tổ chức phục vụ cho kháng chiến. Cụ và đồng đội đã phải thay đổi căn cứ kháng chiến liên tục vì bị Mỹ ném bom phá kho lương thực, đường sữa. Cụ kể phải giấu gạo vào can chôn xuống lòng đất, khi di chuyển đến căn cứ mới lại quay lại lấy gạo và lương thực. Suốt quá trình hành quân gian khổ đói khát nhưng không đủ lương thực. Đơn vị của cụ có khi cả tháng trời không được phát lương thực, đồng chí Chính viên bị đi viện đơn vị phải tự lo lương thực, tới nơi có lương thực, đường sữa thì đã quá mệt, yếu không thể ăn được. Đói khổ là thế nhưng không ngăn được tinh thần kháng chiến chống giặc ngoại xâm của cụ và đồng đội. Theo lời cụ kể : Lời chúc Tết năm 1968 (Xuân Mậu Thân) của Bác Hồ là một bài thơ tứ tuyệt hào sảng, đóng vai trò như lời hịch, hiệu triệu quân dân cả nước bước vào cuộc Tổng tiến công và nổi dậy đánh hơn 200 cứ điểm của địch:

"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà,

Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!"

Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 là đòn quân sự và chính trị đánh vào ý chí chiến tranh của Mỹ, đánh vào cơ quan đầu não của địch ở Sài Gòn và các thành thị... giáng một đòn bất ngờ rất lớn, làm cho quân Mỹ - ngụy hoang mang, dao động mạnh, buộc đế quốc Mỹ phải thay đổi chiến lược quân sự của chúng. Đòn Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân là một chiến thắng lịch sử có tác động mạnh mẽ đến cục diện chung của cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ tại Việt Nam.

Có lần sát hầm của cụ làm việc cả một Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn hi sinh. Trải qua bao nhiêu lần sinh tử, bị một vết thương ở đầu, mức thương tật 24%. Nhưng cụ lại luôn cảm thấy bản thân may mắn hơn các đồng đội của mình, người ngã xuống để lại máu thịt nơi chiến trường, người không may nhiễm chất độc màu da cam. Sau giải phóng miền Nam, sau 13 năm xa nhà c mới được trở về quê hương thân yêu. Nơi có cha mẹ già, người vợ tần tảo và 5 người em đang mòn mỏi chờ đợi. Chắc hẳn cảm xúc ấy thật khó có thể diễn tả được hết chỉ qua ngôn từ. Người lính ấy năm nay đã 86 tuổi, mỗi lần nhớ và kể lại hồi ức về kháng chiến lại xúc động và nghẹn ngào khi nhớ đến những đồng đội không may mắn.

Ngày nay, ở tuổi xế chiều người lính ấy vẫn sống theo lối sống giản dị trong sinh hoạt hằng ngày, cụ vẫn giữ nếp sống mộc mạc của người lính cụ Hồ, trò chuyện cùng con cháu, thỉnh thoảng sang thăm hỏi những người bạn già quanh xóm, cùng nhau ôn lại chuyện xưa, chuyện làng, chuyện nước. Khi được cô trò trường Tiểu học Yên Lư xin phép được trò chuyện và chụp lại những minh chứng của cụ khi tham gia kháng chiến thì được biết cụ là người sống thật giản dị, cụ không treo những bằng khen, huân huy chương mà đem cất chúng vào tủ như muốn giữ lại những hồi ức một cách bình yên nhất. Với gần 60 năm tuổi Đảng, người lính ấy luôn khoác trên mình màu áo xanh hoà bình nhưng lại không hề gắn lên đó bất cứ một tấm huân huy chương lấp lánh nào, và không hiểu sao tôi lại thấy cái giản dị ấy thật đẹp và đáng tự hào.

Vào những dịp đặc biệt, khi gia đình sum họp đông đủ hoặc trong những ngày lễ lớn của đất nước, con cháu lại quây quần bên cụ để nghe cụ kể về những năm tháng kháng chiến oai hùng. Những kỷ vật của cụ vẫn được con cháu nâng niu, cất giữ cẩn thận. Mỗi kỷ vật không chỉ là dấu ấn của lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn, niềm tự hào và sự tiếp nối truyền thống yêu nước của nhiều thế hệ trong gia đình.

Trước lúc chia tay , cụ Trần Đức Khoa ân cần dặn dò các em học sinh bằng những lời vô cùng mộc mạc, gần gũi: Các cháu hãy luôn chăm ngoan, học tập thật tốt, biết nghe lời ông bà, cha mẹ, thầy cô và cố gắng rèn luyện để mai này đem kiến thức của mình phục vụ nhân dân, góp sức xây dựng đất nước..” Những lời dặn dò giản dị ấy đã lắng lại trong lòng cô và trò chúng tôi, trở thành động lực để mỗi người thêm trân trọng cuộc sống hôm nay, nỗ lực học tập, rèn luyện và tiếp bước truyền thống yêu nước của các thế hệ đi trước.

Kết thúc buổi thăm hỏi đầy xúc động, Chi đoàn Thanh niên Trường Tiểu học Yên Lư xin bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đối với những cống hiến, hi sinh to lớn của gia đình cụ Trần Đức Khoa cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Chi đoàn xin hứa sẽ tiếp tục phát huy tinh thần xung kích, tình nguyện của tuổi trẻ, tích cực giáo dục truyền thống cách mạng cho học sinh, góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ cha ông đã dày công vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn