CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH GIÀ VỚI TẤM HUÂN CHƯƠNG TRÊN NGỰC ÁO
CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH GIÀ VỚI TẤM HUÂN CHƯƠNG TRÊN NGỰC ÁO
CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH GIÀ VỚI TẤM HUÂN CHƯƠNG TRÊN NGỰC ÁO
Trong ngôi nhà nhỏ ấm cúng, ông Lý Vần Ngan khẽ khàng mở chiếc hộp gỗ, nơi lưu giữ tấm Huân chương Kháng chiến hạng Ba – báu vật vô giá của gia đình. Ông Ngan kể, sinh thời, cụ Lý Tả Sang Pha là người sống cực kỳ mẫu mực. Sự mẫu mực ấy không đến từ những lời nói giáo điều, mà thể hiện trong từng cử chỉ hằng ngày: từ cách cụ chăm sóc nương ngô đến việc cụ giữ gìn nếp sống ngăn nắp, kỷ luật của một người lính.
Ký ức về những ngày "lửa cháy" biên cương Ông Ngan bồi hồi nhớ lại, mỗi đêm bên bếp lửa hồng, cụ Pha thường say sưa kể cho con cháu nghe về một thời oanh liệt. Đặc biệt, khi nhắc về mùa xuân năm 1979, ánh mắt cụ bỗng trở nên rực sáng nhưng cũng đầy trăn trở.
Cụ Pha kể rằng, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, mảnh đất Phong Thổ nơi cụ sống trở thành "túi đạn". Giữa lằn ranh sinh tử, người lính Sang Pha khi ấy không một chút nao núng. Cụ bám trụ tại những điểm chốt hiểm trở nhất, nơi "mưa bom bão đạn" xới tung từng tấc đất. Cụ bảo: "Lúc ấy cái đói, cái rét chẳng đáng sợ bằng cái việc thấy tấc đất của tổ tiên bị giày xéo. Mình là người lính, mình ngã xuống thì đất này vẫn là của mình, nhưng nếu mình lùi lại thì con cháu mình không còn nhà để về."
Sống gương mẫu cho đến hơi thở cuối cùng Dù đã rời xa chiến trường, trở về với đời thường, tinh thần "thép" của người lính Kháng chiến vẫn luôn rực cháy trong cụ. Ông Ngan kể:
"Bố tôi luôn dặn: Huân chương là nhà nước ghi nhận công lao, nhưng danh dự của người lính mới là thứ phải giữ đến cuối đời. Bố sống gương mẫu lắm, việc bản, việc xã lúc nào cũng đi đầu. Ai có khó khăn bố đều tận tình giúp đỡ, nhưng tuyệt đối không bao giờ dùng cái danh 'người có công' để đòi hỏi quyền lợi cho riêng mình."
Cụ Pha luôn nhắc nhở ông Ngan và các cháu: "Bố tham gia chiến đấu để bản làng được yên bình như hôm nay. Các con là con cháu người có công, thì cái tâm phải sáng hơn, cái tay làm việc phải siêng hơn dân bản, có thế người ta mới nể, mới tin cái Đảng mình."



