Chuyện về người lính không tên trên đỉnh núi
Ở một cao điểm không tên, có người lính bị cô lập khỏi đơn vị suốt 1 tháng trời do bị địch bao vây. Anh chỉ còn một khẩu súng và ít đạn. Để đánh lừa địch, ban ngày anh ở chỗ này bắn một phát, tối lại di chuyển sang chỗ khác ném lựu đạn, tạo cảm giác có cả một trung đội đang trấn giữ. Địch không dám tiến công vì sợ rơi vào ổ phục kích. Khi quân ta phản công và cứu được anh, mọi người thấy anh đã gầy rộc đi, chỉ còn đôi mắt rực sáng. Anh đã bảo vệ cao điểm đó bằng sự thông minh và lòng dũng cảm phi thường.



