Bài viết

Chuyện về "Người trẻ yêu nước"

Câu chuyện về "Người trẻ yêu nước"

Thái Nguyên10/04/2026Lê Thảo Anh (Chi đoàn trường TH và THCS Hoá Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi sáng đầu đông, mưa bụi rơi lất phất trên sân trường, lá cờ đỏ trên cột vẫn bay phấp phới như một lời nhắc nhở. Lan là học sinh lớp 9, luôn tự nhận mình “không giỏi quá nhiều thứ”. Em nghĩ yêu nước chắc phải là điều gì đó rất lớn lao, như ra chiến trường, như cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Nhưng càng lớn, Lan càng hiểu: lòng yêu nước của thế hệ trẻ có thể bắt đầu từ những việc tưởng như nhỏ bé.

Tháng ấy, lớp Lan được nhà trường giao thực hiện một “dự án nhỏ” về bảo vệ môi trường và tri ân các hoạt động cộng đồng. Ban đầu, cả lớp bàn bạc khá rôm rả: bạn thì đề xuất làm sạch kênh mương, bạn thì muốn trồng cây, có bạn lại sợ vất vả nên chỉ tham gia cho có. Lan ngồi lặng một góc, nhìn những gương mặt đang hào hứng nhưng cũng thoáng do dự. Em nhớ đến lời dặn của thầy chủ nhiệm: “Yêu nước không chỉ nằm trong những bài học, mà nằm trong cách các em sống mỗi ngày.”

Đợt cuối tuần, Lan cùng nhóm bạn mang găng tay, túi đựng rác đến khu vực bờ kênh gần trường. Vừa bắt đầu, mùi rác ẩm và rong tảo đã khiến ai cũng phải nhíu mày. Có lúc Huy – bạn thân của Lan – than: “Giá mà mình làm chuyện khác nhẹ hơn, chứ việc này khó quá.” Lan không đáp ngay. Em chỉ nói: “Nếu mình để mặc cho dòng kênh bẩn đi, thì sau này ai gánh? Mình làm hôm nay, để mai này khu vực này sạch hơn cho mọi người.” Nghe vậy, Huy im lặng rồi bắt đầu nhặt rác cùng nhóm.

Làm được một lúc, Lan phát hiện trong đống rác có những mảnh giấy ghi tên sản phẩm và cả một tấm ảnh cũ bị ướt. Lan nhặt lên, cẩn thận lau khô rồi đưa cho cô chú bảo vệ. Cô chú bảo vệ kể rằng nhiều năm trước, khu vực này từng là nơi người dân thường ra ngồi hóng mát, có cả những buổi sinh hoạt cộng đồng. Thời gian trôi đi, mọi thứ đổi khác: người ta tiện tay vứt rác, cây cối ít dần, kênh mương không còn trong lành. Nghe câu chuyện, Lan bỗng thấy lòng mình ấm lên. Em nhận ra mình không chỉ đang dọn rác; em đang “giữ gìn một phần ký ức” của nơi mình sống.

Sau buổi lao động, lớp Lan chuẩn bị tiếp một hoạt động tri ân: tìm hiểu về một tấm gương người thật việc thật trong địa phương và viết bài chia sẻ cảm nghĩ. Lan chọn câu chuyện về một bác cựu chiến binh từng tham gia bảo vệ quê hương trong thời kháng chiến. Bác không kể nhiều chiến công; bác chỉ nói về sự đoàn kết, về việc “ai cũng làm phần việc của mình”. Khi đến gặp bác, Lan mang theo quyển sổ và những dòng chữ vụng về. Lan hỏi bác: “Bác nghĩ thế nào về việc thế hệ trẻ ngày nay yêu nước?” Bác cười hiền: “Yêu nước là cố gắng học tập, lao động tử tế, sống có trách nhiệm. Các cháu phải biết mình đang đi đâu và góp phần gì cho đất nước.”

Lan mang câu trả lời ấy về lớp. Những ngày sau, em thấy bạn bè thay đổi từng chút. Không phải ai cũng nói những điều lớn lao, nhưng ai cũng cố gắng hơn trong học tập và trong các hoạt động chung. Lan bắt đầu chủ động rủ bạn tham gia nhặt rác, tiết kiệm giấy vở, nhắc nhau bỏ rác đúng nơi quy định. Có hôm trời nắng gắt, Lan vẫn cùng nhóm trực nhật, vừa làm vừa cười. Có bạn từng ngại tham gia giờ lại hào hứng vì thấy việc thiện không làm người ta mệt mỏi, mà khiến lòng mình nhẹ nhàng.

Một chiều cuối tháng, trường tổ chức chương trình “Tuổi trẻ với quê hương”. Trên sân khấu, Lan đọc bài chia sẻ của mình. Em không kể dài dòng về điều gì phi thường; em chỉ kể về buổi dọn rác bên kênh, về tấm ảnh cũ, về lời bác cựu chiến binh và cảm giác khi nhìn dòng kênh sạch hơn một chút. Em nói rằng lòng yêu nước của thế hệ trẻ hôm nay không nhất thiết là cầm súng hay đi thật xa, mà có thể là học thật chăm, sống thật tử tế, dám chịu trách nhiệm với những gì mình làm và luôn nghĩ đến cộng đồng.

Khi đọc đến đoạn cuối, Lan nhìn lên lá cờ đang bay. Em chợt hiểu: yêu nước không phải là ngọn lửa bùng lên trong khoảnh khắc rồi tắt. Yêu nước giống như con đường dài—cần người đi mỗi ngày, cần sự kiên trì, cần những bước nhỏ đều đặn. Và Lan tin rằng, dù ở thời bình hay trong hoàn cảnh nào, thế hệ trẻ Việt Nam vẫn sẽ tiếp nối truyền thống ấy bằng tri thức, bằng hành động và bằng một trái tim không ngừng hướng về quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn