Chuyện về "Những hầm chông biết nói" (1)
Vào những năm 1972, khi địch thực hiện các cuộc càn quét mang tên "nhổ cỏ đuôi chồn", chúng đưa những đơn vị lính biệt kích cực kỳ hung hãn vào sâu trong các ấp của xã Phú Phụng. Đám lính này được trang bị máy dò kim loại và chó nghiệp vụ, khiến việc đặt mìn hay gài lựu đạn truyền thống của ta gặp nhiều khó khăn.
Sáng kiến của các bô lão: Tại một xóm nhỏ ven kinh, có một nhóm các bác nông dân – vốn là những du kích già không còn đủ sức chạy băng vườn như thanh niên, nhưng lại có đôi tay cực kỳ khéo léo. Họ bàn nhau: "Nó có máy dò sắt, thì mình đánh bằng tre, bằng gỗ. Nó có chó nghiệp vụ, thì mình dùng mùi của đất quê hương."
Thế là, bên dưới những tán măng cụt thâm nghiêm, các lão du kích đã âm thầm đào những hệ thống "hầm chông xoay" và "chông thỏ". Tre được chọn là loại tre già đanh, ngâm dưới sình bùn Phú Phụng hàng tháng trời cho cứng như sắt, rồi vót nhọn, hun khói cho thêm bền.
Trận đánh "không tiếng nổ": Một sáng nọ, toán lính biệt kích hùng hổ tiến vào vườn. Con chó nghiệp vụ dẫn đầu bỗng dừng lại sủa vang trước một gốc cây lớn. Tên chỉ huy dùng máy dò kim loại rà soát kỹ nhưng máy không hề phát tín hiệu. Nghĩ rằng con chó bị đánh lạc hướng bởi mùi trái cây chín, hắn hách dịch ra lệnh cho quân tiến lên.
Nhưng vừa bước qua khỏi gốc măng cụt, "cạch" một tiếng, chiếc lá khô phủ trên mặt đất sụt xuống. Một tên lính rơi tõm xuống hầm chông tre. Những chiếc chông tre không làm nổ máy dò nhưng lại xuyên thấu sự kiêu ngạo của quân thù. Khi đồng bọn lao tới ứng cứu, chúng lại vướng vào những sợi dây tơ hồng gài sẵn, làm kích hoạt các đòn bẩy tre quật từ trên cao xuống.
Sức mạnh từ sự thầm lặng: Cả khu vườn trở thành một "trận đồ bát quái". Địch hoảng sợ bắn xối xả vào những bụi rậm, nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người. Các lão du kích sau khi gài bẫy đã rút xuống các căn hầm bí mật thông ra bờ kinh từ lâu. Trận đó, quân địch phải rút lui sớm vì tâm lý hoang mang cực độ; chúng gọi Phú Phụng là vùng đất có "những gốc cây biết đánh giặc".



