CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI MÌNH
Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người rất đặc biệt trong gia đình – ÔNG NỘI của mình, một thương binh đã từng trải qua những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Mỗi lần nhìn vào bức ảnh cũ của cụ, lòng mình lại trào lên một cảm xúc khó tả: vừa tự hào, vừa xúc động. Bởi đằng sau ánh mắt hiền hậu ấy là cả một thời tuổi trẻ “xẻ dọc Trường Sơn” đầy bom đạn.
Theo lời kể của cụ bà, người trực tiếp cung cấp thông tin cho mình, thì khi còn rất trẻ, ÔNG NỘI đã hăng hái lên đường theo tiếng gọi cứu nước. Quê hương Hưng Yên của cụ những năm ấy luôn sôi sục tinh thần kháng chiến, và cụ – giống như bao thanh niên thời đó – đã gác lại việc nhà, gác lại tuổi xuân để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh. Cụ kể rằng đời lính vất vả lắm: hành quân trong mưa rừng, ngủ giữa tiếng súng, ăn cơm độn ngô khoai… nhưng chưa bao giờ cụ lùi bước. Với cụ, “giành lại độc lập cho đất nước” là lý tưởng thiêng liêng nhất.
Trong một trận chiến ác liệt, ÔNG NỘI mình đã bị thương nặng. Mảnh đạn găm vào vai và chân khiến cụ mất nhiều máu. Đồng đội phải cõng cụ băng rừng, lội suối suốt đêm để đưa về trạm quân y. Mặc dù đau đớn, nhưng cụ vẫn động viên mọi người: “Cứu nước quan trọng hơn, tôi còn sống là còn chiến đấu.” Lời trích ấy được cụ bà khi được nghe đồng đội của ông nội kể nhắc lại cho mình, như một minh chứng sống cho tinh thần kiên cường của thế hệ đi trước. Tuy sau đó ÔNG phải rời chiến trường để điều trị, nhưng trong lòng cụ, ngọn lửa yêu nước vẫn không bao giờ tắt. Cụ luôn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé cho nền độc lập hôm nay.
Giờ đây, ÔNG nội đã không còn nữa. Nhưng tấm ảnh của cụ vẫn được gia đình đặt trang trọng trên bàn thờ. Mỗi lần nhìn vào bức ảnh ấy, mình cảm nhận như ÔNG vẫn dõi theo, tiếp sức cho con cháu.



