Chuyến Xe Chở Tên Lửa Lao Vào "Tọa Độ Chết"
Thôn Liễu Kinh
Tháng 4 năm 1972, không quân Mỹ mở đợt leo thang bắn phá dữ dội tại miền Bắc. Trung đoàn Tên lửa H63 đang cắm chốt tại khu vực thành phố Vinh, Nghệ An để bảo vệ bầu trời. Những trận không kích diễn ra liên tục, đất đá bốc lên mù mịt, tiếng bom gầm rống xé nát không gian.
Đến giữa trưa, tại một trận địa tên lửa của Trung đoàn, các bệ phóng rơi vào tình trạng cạn đạn. Trong khi đó, từng tốp máy bay địch vẫn nhào lộn trên không hòng đè bẹp sức kháng cự của ta. Để duy trì sức chiến đấu, trận địa cần gấp hai quả tên lửa SAM-2 mới. Tuy nhiên, con đường dẫn vào bệ phóng lúc này đã bị pháo bạm và máy bay địch cày xới, biến thành một "tọa độ chết" đúng nghĩa. Xe đạn chỉ cần ló dạng là trở thành mục tiêu hứng trọn mưa bom.
Trường hợp cấp thiết, người con quê Hải Phòng – chiến sĩ Vũ Đình Can (sinh năm 1935, quê ở Đồ Sơn), lúc đó là Tiểu đội trưởng thuộc Tiểu đoàn 44, Trung đoàn 263 (được tăng cường cho chiến trường) – đã không một chút do dự. Nhận thấy trận địa đang gặp nguy, ông lập tức nhảy lên ca-bin chiếc xe TZM đang chở hai quả tên lửa khổng lồ phía sau.
Ông nhấn ga hết cỡ. Chiếc xe chở khí tài nặng nề lao vút đi qua làn khói đạn mù mịt. Máy bay địch phát hiện ra chiếc xe tiếp đạn liền bám đuôi, bắn đuổi theo dữ dội. Mặc kệ đạn pháo nổ tung hai bên đường và khói bụi mù mịt che khuất tầm nhìn, ông Can vẫn vững tay lái, điều khiển chiếc xe vượt qua hàng loạt hố bom để áp sát trận địa.
Từ đài quan sát, tiếng reo hò vang lên khi thấy chiếc xe của Vũ Đình Can tiến sát vào vị trí tiếp đạn. Đúng thời khắc ấy, một quả tên lửa Sơ-rai (Shrike) chuyên chống rada của địch bắn trúng phần đầu ca-bin. Lửa bùng lên, ông Vũ Đình Can hy sinh ngay trên vô-lăng, tay vẫn ghì chặt tay lái.
Hành động dũng cảm lao vào tọa độ chết của người con Đồ Sơn đã đưa được hai quả tên lửa vào sát trận địa, giúp đồng đội kịp thời nạp đạn và tiếp tục nhả đạn đánh đuổi máy bay Mỹ, bảo vệ an toàn cho lực lượng.



