Cựu chiến binh

Chuyến xe cuối tuần và giọt nước mắt nghẹn ngào bên đài tưởng niệm quân tình nguyện Việt Nam

Thanh Hóa21/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về hành trình trở lại chiến trường xưa và cuộc hội ngộ đẫm nước mắt sau mấy mươi năm.

Thời gian dẫu làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh trên những phum sóc ở Campuchia, nhưng có những ký ức và nợ ơn nghĩa thì mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm của cả những người lính Việt Nam và nhân dân nước bạn.

Bác Lê Đình Khang (cựu chiến binh Quân tình nguyện Việt Nam tại chiến trường Takeo giai đoạn 1982 - 1987, nay mang thương tật ở chân) nghẹn ngào kể lại chuyến hành trình trở lại Campuchia cùng đồng đội vào dịp kỷ niệm ngày truyền thống:

  • Cuộc hội ngộ xúc động: Khi đoàn cựu chiến binh Việt Nam đặt chân đến Tượng đài Hữu nghị Việt Nam - Campuchia tại Phnom Penh và các tỉnh lân cận để thắp hương tri ân đồng đội, họ vô cùng xúc động khi thấy rất đông người dân bản địa – từ những cụ già tóc bạc đến những em nhỏ mặc áo trắng – đã tề tựu từ sớm, tay cầm những đóa hoa sen tươi thắm chờ sẵn.

  • Bác Khang bắt gặp một người đàn ông trung niên người Campuchia bước tới, nhìn kỹ vào gương mặt bác rồi bất ngờ ôm chầm lấy, gọi lớn: "Bao-chẹt! Chú bộ đội Việt Nam phải không? Chú có nhớ con không?". Hóa ra, đó chính là cậu bé mồ côi từng được tiểu đội của bác cứu đói và nuôi dưỡng bên ngôi chùa hoang gần bốn mươi năm trước.

  • Cả hai người ôm nhau khóc nghẹn ngào giữa dòng người đông đúc. Người đàn ông ấy giờ đã thành gia lập thất, đưa cả vợ con đến thắp hương trước anh linh các liệt sĩ quân tình nguyện Việt Nam và nắm chặt tay bác Khang rưng rưng nói: "Nếu không có bộ đội Việt Nam cứu giúp ngày ấy, gia đình tôi và cả phum sóc này đã không có cuộc sống hòa bình, hạnh phúc ngày hôm nay. Ơn nghĩa này đời đời chúng tôi không bao giờ quên...".

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn