Chuyến xe đêm vượt sông
Chuyến xe đêm vượt sông
Chuyến xe đêm vượt sông
Trên bến sông Thạch Hãn, đêm buông xuống lạnh đến cắt da. Chiếc thuyền nhỏ của chú Hai được giao nhiệm vụ đặc biệt: chở gạo, thuốc men và tài liệu sang phía bên kia cho bộ đội. Mỗi chuyến đi đều là đánh cược với tử thần vì địch chiếm giữ đồi cao, có thể bắn tỉa bất cứ lúc nào.
Đêm ấy, trăng bị mây che kín, nước sông chảy xiết. Chú Hai cùng ba chiến sĩ trẻ lặng lẽ đẩy thuyền rời bến. Không ai nói lời nào, chỉ nghe tiếng mái chèo quẫy nước đều đặn. Giữa dòng, pháo sáng bất ngờ rơi xuống, soi trắng cả mặt sông. Chú Hai hô nhỏ: “Nằm xuống!” Thuyền nghiêng mạnh suýt lật. Đạn bắn như mưa, rít ngang đầu.
Chờ địch ngừng bắn, thuyền tiếp tục rẽ nước. Nhưng khi gần sang đến bờ, một chiến sĩ bị mảnh đạn sượt qua vai. Máu chảy ướt cả áo. Chú Hai buộc khăn cho cậu rồi chèo mạnh hơn, bất chấp dòng nước cuộn xoáy. Cuối cùng, thuyền cũng cập được bến bên kia. Bộ đội lập tức chuyển hàng và đưa thương binh vào cấp cứu.
Khi quay về, chú Hai đi một mình. Con thuyền nhẹ bẫng, nhưng lòng ông nặng như đá. Sáng hôm sau, cả đơn vị gửi lời cảm ơn và tặng ông lá cờ nhỏ đã theo họ qua nhiều chiến dịch. Chú Hai cất lá cờ trong rương gỗ, giữ như vật chứng của một chuyến xe đêm vượt sông, nơi ông và những người lính đã cùng nhau vượt qua ranh giới sinh tử.



