Chuyến Xe Không Đèn
Những chuyến xe vận tải âm thầm trong đêm tối đã góp phần giữ vững tuyến tiếp tế, nơi người tài xế phải đối mặt với hiểm nguy từng phút giây.
Năm 1970, Đặng Văn Phúc là tài xế lái xe tải chở hàng ra tiền tuyến. Tuyến đường anh đi là một phần của con đường vận tải chiến lược, nơi máy bay địch thường xuyên tuần tra và đánh phá.
Để tránh bị phát hiện, các chuyến xe phải chạy vào ban đêm – không bật đèn, không gây tiếng động lớn. Người lái chỉ dựa vào ánh trăng yếu ớt và kinh nghiệm để định hướng.
“Chạy xe mà như đi trong mù,” Phúc từng nói.
Một đêm, Phúc nhận nhiệm vụ chở hàng gấp: đạn dược và thuốc men cho một đơn vị đang thiếu tiếp tế. Con đường hôm đó đặc biệt nguy hiểm vì vừa bị đánh phá, nhiều đoạn bị sạt lở.
Xe của anh nối đuôi nhau thành đoàn, giữ khoảng cách để tránh bị phát hiện cùng lúc. Phúc tập trung cao độ, tay bám chặt vô lăng, mắt căng ra trong bóng tối.
Đến một khúc cua hẹp bên vách núi, chiếc xe phía trước bất ngờ dừng lại vì đường bị sụt. Nếu dừng lâu, cả đoàn có thể trở thành mục tiêu.
Phúc bước xuống, cùng vài người khác nhanh chóng khảo sát. Họ quyết định phải cho xe vượt qua đoạn nguy hiểm này ngay trong đêm.
Không có đèn, không có máy móc hỗ trợ, họ dùng cuốc xẻng san tạm mặt đường, rồi từng chiếc xe một bò qua mép vực. Khi đến lượt mình, Phúc hít sâu, điều khiển xe tiến chậm từng chút.
Một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Chỉ cần lệch tay lái, tất cả sẽ chấm dứt.
Cuối cùng, chiếc xe cũng qua được. Khi đến điểm giao hàng, trời vừa hửng sáng. Hàng hóa được chuyển đi kịp thời, góp phần giúp đơn vị giữ vững vị trí.
Nhiều năm sau, Phúc vẫn nhớ rõ cảm giác lái xe trong bóng tối hoàn toàn – nơi không có ánh sáng, chỉ có niềm tin và trách nhiệm dẫn đường.



