Chuyến xe không đèn
Đêm Trường Sơn mịt mù sương muối và bom tọa độ. Hùng, người lái xe kỳ cựu của binh trạm 14, ôm vô lăng chiếc xe tải chở đầy đạn dược và thuốc men tiến vào "tọa độ chết" – nơi biệt danh là túi bom của địch. Quy tắc bất di bất dịch của những chuyến xe hàng nấc thang ra tiền tuyến là phải tắt hoàn toàn đèn pha để tránh máy bay rà quét tầm nhiệt. Chiếc xe chỉ được bật hai chiếc đèn gầm nhỏ xíu, vuốt khéo bằng lá chuối đổ bóng sát xuống mặt đường đầy hố bom lầy lội.
Hùng căng mắt nhìn qua kính chắn gió, chiếc xe gầm rú vượt qua những đoạn bùn ngập đến nửa bánh. Bất ngờ, tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay AC-130 ập đến ngay trên đỉnh đầu. Một loạt pháo súng máy 20mm từ trên trời xối xuống như vãi đạn. Kính chắn gió phía trước vỡ tan tành thành muôn vàn mảnh vụn. Một mảnh kính sắc lẹm găm thẳng vào mắt phải của Hùng. Máu nóng chảy ròng rọc xuống má, làm mờ đi cả tầm nhìn còn lại.
– "Anh Hùng! Trúng đạn rồi! Dừng lại vào vách đá băng bó đã!" – Cậu phụ xe trẻ tuổi hốt hoảng gào lên, tay cố với lấy túi cứu thương.
– "Không được dừng! Dừng ở khúc cua này là cả đoàn xe mười mấy chiếc phía sau làm mồi cho giặc!" – Hùng hét lên, tiếng hét át cả tiếng gầm của động cơ. Anh dùng một tay giật phắt chiếc khăn rằn trên cổ thấm máu ở mắt, tay còn lại giữ chặt vô lăng, chân vẫn nhấn ga lao chiếc xe đang bốc cháy một góc thùng hàng qua đoạn đèo dốc hiểm trở đầy vực sâu.
Bằng một mắt còn lại và một ý chí sắt đá, Hùng đã đưa chiếc xe vượt qua thêm hai cây số đường rừng đầy lửa đạn. Khi chiếc xe an toàn lọt vào hang đá của binh trạm giao hàng hậu cần, động cơ vừa tắt cũng là lúc Hùng ngã gục trên vô lăng. Môi anh mỉm cười trong đau đớn: "Hàng... đến đủ cho anh em miền Nam rồi chứ?".



