Mẹ Việt Nam Anh hùng

CHUYẾN XE KHÔNG KÍNH

Hưng Yên03/08/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • CHUYẾN XE KHÔNG KÍNH

Đêm Trường Sơn không bao giờ thật sự yên tĩnh.

Tiếng động cơ xe tải hòa cùng tiếng côn trùng và thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi tiếng bom nổ từ những trọng điểm.

Đội xe của Đoàn 559 nhận nhiệm vụ đưa đạn dược, lương thực và thuốc men vượt hàng trăm ki-lô-mét đường rừng.

Chiếc xe của tổ lái hôm ấy đã mất cả kính chắn gió sau một trận bom.

Mui xe đầy vết đạn.

Đèn pha chỉ còn một bên.

Nhưng chuyến hàng không thể dừng lại.

Người lái xe buộc tạm một mảnh bạt trước cabin để giảm gió rồi tiếp tục lên đường.

Mưa rừng quất thẳng vào mặt.

Bụi đỏ phủ kín mái tóc và đôi mắt.

Có những đoạn đường vừa đi vừa dò từng mét vì bom từ trường.

Có lúc xe phải tắt máy, ngụy trang dưới tán cây hàng giờ để tránh máy bay trinh sát.

Điều khiến những người lính nhớ nhất không phải sự gian khổ.

Mà là tình đồng đội.

Mỗi khi một chiếc xe hỏng giữa đường, những xe phía sau đều dừng lại.

Có người sửa máy.

Có người cảnh giới.

Có người lấy phần nước cuối cùng chia cho đồng đội.

Họ hiểu rằng, chỉ cần một chuyến hàng đến chậm, chiến trường phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu gạo, thiếu thuốc.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người lính lái xe trở về với mái tóc đã điểm bạc.

Có người trở thành nông dân.

Có người làm công nhân.

Có người vẫn giữ chiếc vô lăng cũ như một kỷ vật.

Mỗi lần gặp nhau, họ không kể nhiều về những tấm huân chương.

Họ chỉ nhớ những cung đường Trường Sơn, những đêm không ngủ và những người đồng đội đã gửi lại tuổi hai mươi giữa đại ngàn.

Con đường Hồ Chí Minh hôm nay đã rộng mở, xe cộ ngược xuôi không ngớt.

Ít ai biết rằng dưới những cung đường ấy là dấu bánh xe của những đoàn xe năm xưa – những chuyến xe không chỉ chở hàng hóa, mà còn chở theo khát vọng thống nhất non sông của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn