Chuyến xe không trở lại
Chuyến xe không trở lại
Những năm chiến tranh bảo vệ biên giới, con đường dẫn lên vùng núi phía Bắc quanh co và hiểm trở. Có những đoạn chỉ vừa đủ cho một chiếc xe tải đi qua, một bên là vách núi, một bên là vực sâu hun hút.
Trên những con đường ấy, ngoài người lính trực tiếp chiến đấu còn có những người lái xe ngày đêm vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược lên phía trước.
Anh Phúc là một trong số đó.
Phúc mới hai mươi bảy tuổi, quê ở một vùng quê ven sông. Anh đã có vợ và một cô con gái nhỏ mới lên bốn.
Mỗi lần chuẩn bị lên đường, con gái anh đều chạy theo xe.
“Bố ơi, bao giờ bố về?”
Phúc thường cúi xuống bế con lên, cười:
“Bố đi vài hôm rồi về.”
Cô bé luôn tin lời bố.
Trước mỗi chuyến đi, vợ Phúc thường chuẩn bị cho anh một túi cơm nhỏ. Chị không hỏi chuyến đi dài bao lâu, cũng không hỏi đường phía trước có nguy hiểm không.
Chị chỉ nói:
“Anh nhớ ăn uống đầy đủ.”
Phúc gật đầu.
“Ở nhà em chăm con nhé.”
“Anh cứ yên tâm.”
Đó là những lời rất bình thường.
Nhưng trong những năm chiến tranh, một lời dặn bình thường cũng có thể trở thành lời chia tay mà không ai biết trước.
Một buổi sáng, Phúc nhận nhiệm vụ đưa một chuyến hàng lên đơn vị ở vùng cao.
Trước khi đi, anh quay lại nhìn vợ và con.
Cô con gái nhỏ đang ôm con búp bê đứng bên cửa.
Phúc vẫy tay:
“Bố đi nhé!”
Cô bé chạy theo mấy bước:
“Bố nhớ về sớm!”
Phúc cười.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Anh không biết đó là lần cuối cùng mình nhìn thấy gia đình.
Con đường hôm ấy rất khó đi.
Mưa từ đêm trước khiến đất đá sạt xuống nhiều đoạn. Người lái xe phải liên tục dừng lại để kiểm tra.
Đến gần trưa, Phúc gặp một nhóm bộ đội đang sửa đường.
Anh xuống xe giúp họ chuyển đá.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Anh đi chuyến này bao lâu rồi?”
Phúc cười:
“Ngày nào còn cần hàng thì ngày đó còn chạy.”
Người lính trẻ nói:
“Đường nguy hiểm lắm.”
Phúc nhìn về phía trước:
“Biết chứ. Nhưng phía trên đang chờ.”
Đó là công việc của anh.
Không tiếng súng trên tay.
Không chiến hào.
Chỉ có vô lăng, con đường núi và những chuyến hàng phải đưa đến nơi đúng lúc.
Buổi chiều, xe tiếp tục lên đường.
Mây đen kéo xuống rất thấp.
Con đường phía trước gần như bị che kín.
Phúc giảm tốc độ.
Anh biết chỉ cần một chút sơ suất, chiếc xe có thể lao xuống vực.
Nhưng phía sau anh là hàng hóa mà những người lính đang cần.
Anh tiếp tục đi.
Khi xe gần đến nơi, một tiếng nổ bất ngờ vang lên từ phía trước.
Đất đá đổ xuống.
Chiếc xe mất thăng bằng.
Những người đi cùng cố gắng giữ xe nhưng không kịp.
Sau đó, tất cả chìm vào im lặng.
Chiếc xe không bao giờ đến được nơi cần đến.
Phúc cũng không trở về.
Tin dữ được báo về đơn vị.
Một người đồng đội được giao nhiệm vụ mang những kỷ vật của anh về quê.
Trong chiếc túi nhỏ có một chiếc khăn tay, vài lá thư và một bức ảnh cô con gái.
Người vợ nhận lại đồ của chồng vào một buổi chiều.
Chị đứng trước cửa rất lâu.
Cô con gái khi ấy còn quá nhỏ để hiểu chuyện.
Nó hỏi:
“Mẹ ơi, bố đâu?”
Người mẹ ôm con vào lòng.
“Bố đi làm nhiệm vụ.”
“Bao giờ bố về?”
Chị không trả lời.
Chị chỉ ôm con chặt hơn.
Những năm sau đó, cô bé lớn lên.
Mỗi khi nhìn thấy một chiếc xe tải chạy qua đường làng, cô đều đứng lại nhìn.
Cô không nhớ rõ khuôn mặt cha.
Thứ duy nhất cô còn giữ được là bức ảnh nhỏ trong chiếc túi cũ.
Trong ảnh, Phúc đang cười.
Nhiều năm sau, cô trở thành giáo viên.
Một lần, cô đưa học sinh về thăm một khu di tích lịch sử ở vùng biên giới.
Đứng trên con đường núi, cô nhìn những vách đá và bất chợt nghĩ về cha.
Cô không biết chính xác ông đã đi qua con đường nào.
Nhưng cô hiểu rằng những con đường như thế này đã từng có biết bao người âm thầm đi qua trong những năm tháng chiến tranh.
Có người cầm súng.
Có người lái xe.
Có người tải thương.
Có người vận chuyển từng bao gạo, từng thùng thuốc.
Họ đều góp một phần nhỏ bé của mình vào cuộc chiến bảo vệ quê hương.
Chiều hôm ấy, cô đứng bên một con đường núi, nhìn xuống thung lũng.
Cô lấy từ túi ra bức ảnh cũ của cha.
“Bố ơi,” cô nói rất khẽ, “con lớn rồi.”
Gió núi thổi qua.
Không có câu trả lời.
Nhưng trong lòng cô, lần đầu tiên cô cảm thấy mình đã thật sự gặp được người cha mà mình chỉ biết qua một tấm ảnh.
Một người lái xe bình thường.
Một người chồng.
Một người cha.
Và cũng là một người lính thầm lặng trên những cung đường biên giới năm nào.
Chuyến xe của ông đã không trở lại.
Nhưng những con đường ông từng đi qua vẫn còn đó.
Và trên những con đường ấy, ký ức về một thế hệ đã sống và hy sinh cho những ngày bình yên vẫn tiếp tục được gìn giữ.:::



