Khác

Chuyến Xe Lạc Qua Ngầm Bằng Cập (1968)

Quảng Ninh14/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến Xe Lạc Qua Ngầm Bằng Cập (1968)

Mùa hè năm 1968, cung đường vách đá từ Thị xã Tuyên Quang lên các huyện Bắc Quang, Hà Giang trở thành dải lụa giao thông gian khổ nhưng kiên cường bậc nhất vùng Đông Bắc. Giữa mùa mưa lũ, nước sông Lô và các nhánh suối dâng cao cuồn cuộn, biến ngầm Bằng Cập thành một điểm nghẽn nguy hiểm: một bên là vách đá dựng đứng, một bên là lòng sông xoáy xiết.

Lâm, hai mươi bốn tuổi, là lái xe thuộc Đội xe vận tải lương thực dã chiến Tuyên Quang. Kỷ vật luôn dính liền trên bảng điều khiển chiếc xe Zil-157 cũ kỹ của anh là một chiếc la bàn đồng sờn góc do người cha – một người lính thời kỳ chống Pháp – trao lại trước ngày anh nhận nhiệm vụ lái xe đường dài.

Đêm 18 tháng 8, mưa rừng trút xuống như trút nước. Đoàn xe gồm sáu chiếc chở đầy muối ăn, vải vóc và nông cụ sản xuất khẩn cấp cho đồng bào vùng cao nhận lệnh vượt ngầm Bằng Cập trước khi nước lũ tràn về làm ngập hoàn toàn mặt ngầm.

Khi chiếc xe của Lâm đi đầu vừa nhích bánh xuống lòng ngầm, một trận lũ ống từ đỉnh núi bất ngờ đổ về. Nước đục ngầu dâng lên nhanh chóng, ngập qua nửa bánh xe rồi liếm lên tận gầm cabin. Sức nước cuồn cuộn làm chiếc xe nặng hàng tấn bị chao đảo, một bên bánh sau trượt khỏi vệt đá ngầm, nguy cơ bị dòng nước xoáy cuốn trôi xuống lòng sông sâu bên dưới.

– Lâm ơi! Nhảy cabin thoát thân nhanh! Nước dâng ngập capo rồi! – Tiếng phụ xe gào lên qua tiếng gió rít và tiếng nước reo gầm rống.

Trong bóng đêm đặc quánh ngập tiếng mưa rừng, Lâm nhìn thấy rõ mười tấn muối ăn và lương thực trên thùng xe. Đây là nguồn sống của hàng nghìn hộ dân vùng cao đang bị cô lập vì thiên tai.

– Không bỏ xe! Nắm chặt tay đu bám thùng xe! – Lâm hét lớn.

Nén cơn run bắn vì cái lạnh của nước lũ và áp lực nghẹt thở, Lâm cắn răng mím chặt môi. Anh lấy chiếc la bàn đồng ra khỏi giá, đặt lên tay lái để căn chỉnh phương hướng giữa dòng nước ngập xõa bóng đêm. Đèn pha xe bị nước lũ làm chập chờn, anh hoàn toàn dựa vào cảm giác tay lái và trí nhớ chính xác từng cm gờ đá dưới lòng ngầm.

Lâm đạp mạnh chân ga, cho động cơ Zil-157 gầm lên dữ dội. Bánh xe gai cày sâu vào lớp sỏi đá ngầm dưới lòng nước xiết, tạo nên sức bật kiên cường. Anh giữ chặt vô-lăng, nhích từng milimét, điều khiển chiếc xe lách qua điểm trượt, chồm lên vệt đường bê tông bờ bên kia đúng lúc một luồng nước lũ khổng lồ quét qua lòng ngầm.

Chiếc xe dẫn đường vượt ngầm an toàn đã trở thành cột mốc định hướng cho năm chiếc xe phía sau lần lượt nối đuôi nhau vượt qua điểm chết trước khi toàn bộ ngầm Bằng Cập bị chìm sâu dưới ba mét nước lũ.

Sáng hôm sau, đoàn xe cập bến an toàn, toàn bộ hàng hóa lương thực được phân phát nguyên vẹn tới tay bà con vùng cao.

Chiếc la bàn đồng dính vết phù sa năm ấy vẫn tiếp tục đồng hành cùng Lâm qua hàng ngàn cây số đường rừng. Nó không chỉ là công cụ dẫn lối qua những đợt bão lũ tàn khốc, mà còn là biểu tượng cho tinh thần trách nhiệm, bản lĩnh và lòng quả cảm của những người lính vận tải trên những dải đường quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn