CHUYẾN XE RỜI BẢN
CHUYẾN XE RỜI BẢN
CHUYẾN XE RỜI BẢN
Chiếc xe chở tân binh rời xã lúc sáng sớm.
Sương còn phủ trắng những triền núi.
Những người lính trẻ ngồi sát bên nhau.
Có người nói chuyện.
Có người cười.
Có người im lặng nhìn qua cửa xe.
Phía sau, những mái nhà nhỏ dần.
Một chiến sĩ người Tày lấy trong túi ra một nắm đất.
Người bên cạnh hỏi:
“Cậu mang đất làm gì?”
“Đất nhà mình.”
“Để làm gì?”
“Không biết. Chỉ muốn mang theo.”
Không ai cười cậu.
Bởi ai cũng có một thứ để nhớ.
Người mang theo tấm ảnh mẹ.
Người mang theo chiếc lược của chị gái.
Người mang theo lá thư của người yêu.
Người mang theo một nhúm đất quê nhà.
Chiếc xe đi xa.
Những ngọn núi quê hương khuất dần.
Một người lính nói:
“Sau này chúng mình sẽ trở về.”
Không ai biết lúc ấy rằng có người sẽ trở về sau vài năm.
Có người trở về sau hàng chục năm.
Và có người mãi mãi không trở về.



