Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYẾN XE TĂNG BẤT KHUẤT Ở ĐẮK SONG

Hà Nội19/08/2026Đoàn xã Đức Lập (Đức Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Trịnh Quốc Tuấn - Nguyên Lái xe tăng T-54, Trung đoàn Thiết giáp

Mỗi lần chạm tay vào chiếc mô hình xe tăng T-54 đặt trên bàn làm việc, ký ức về đợt truy kích dọc Quốc lộ 14 từ Đức Lập về Đắk Song ngày 10 tháng 3 năm 1975 lại cuồn cuộn chảy về trong tôi. Đó là trận đánh mà tôi đã cùng chiếc kíp xe 380 trải qua những giây phút sinh tử không thể nào quên.

Sau khi Đức Lập thất thủ, đối phương co cụm về chốt giữ chi khu quân sự Đắk Song nhằm ngăn chặn quân ta tiến về giải phóng Gia Nghĩa. Chiếc xe tăng T-54 do tôi điều khiển được lệnh dẫn đầu đợt đột kích thọc sâu. Qua kính quan sát hẹp hòi, tôi chỉ thấy một vùng khói bụi mù mạt và những dải rào thép gai dày đặc dọc hai bên đường.

Khi xe chúng tôi tiến sát cổng căn cứ Đắk Song, một quả súng chống tăng M72 của địch bắn trúng gầm xe khiến toàn bộ thân xe chấn động dữ dội. Khói khét lẹt xộc vào khoang lái, tai tôi ù đi. Trưởng xe hô lớn qua tai nghe: 'Tuấn! Có sao không? Tăng tốc húc văng cổng chính!'. Mặc cho chân trái bị mảnh văng làm bị thương đau nhói, tôi dậm mạnh chân ga, ép cần số. Động cơ đè-zen gầm lên dữ dội, chiếc khối thép 36 tấn lao vọt lên, húc đứt tung cánh cổng sắt kiên cố và đè bẹp hỏa điểm đại liên đối phương.

Chiếc xe tăng tiến thẳng vào giữa sân căn cứ, tạo điều kiện cho bộ binh đi sau tràn lên làm chủ trận địa. Nhưng ngay lúc đó, pháo thủ số 1 của chúng tôi – đồng chí Minh – bị một mảnh đạn găm vào vai. Ngay giữa chiến trường đầy đạn hú, anh em trong kíp xe đã xé áo băng bó cho nhau, vừa đánh trả địch vừa bảo vệ đồng đội. Chiều hôm đó, Đắk Song hoàn toàn giải phóng. Anh em chúng tôi ôm nhau trên mui xe tăng, nước mắt hòa lẫn mồ hôi và vết máu, tự hào vì đã cùng nhau đi qua một thời bão lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn