Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÓ 1 NHÀ THƠ, NHÀ BÁO CÓ TRÁI TIM "CỘNG SẢN". LIỆT SĨ TRẦN MAI NINH (1917 - 1947) – ĐÔI MẮT BỊ GIẶC MÓC SỐNG

Thanh Hóa14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÓ 1 NHÀ THƠ, NHÀ BÁO CÓ TRÁI TIM "CỘNG SẢN". LIỆT SĨ TRẦN MAI NINH (1917 - 1947) – ĐÔI MẮT BỊ GIẶC MÓC SỐNG

Đêm nay, 01/08/2026, khi những guồng quay nhân sự của WonderTour tạm lắng xuống, tôi chìm vào khoảng lặng của bóng tối. Xin bạn hãy thử một lần nhắm mắt lại và tưởng tượng khoảnh khắc kinh hoàng này: Một người trí thức hào hoa bị bầy ác thú ghì chặt, MÓC SỐNG từng con ngươi cho đến khi mù lòa rỉ máu, nhưng từ đôi môi nát tan ấy vẫn cất lên nụ cười ngạo nghễ, nhổ thẳng vào dã tâm của kẻ thù!

Lồng ngực tôi bỗng QUẶN THẮT, từng cơn da gà nổi rần rần vì phẫn uất và kính phục. Có những con người không chỉ viết sử bằng mực, mà họ dùng chính máu và phần cơ thể ĐAU ĐỚN nhất của mình để đúc thành tượng đài. Chuyện với Năng số 70 xin cúi đầu tưởng nhớ và biết ơn Nhà thơ - Liệt sĩ Trần Mai Ninh (tên thật là Nguyễn Thường Khanh).

NGỌN HỎA DIỆM SƠN CỦA LÒNG YÊU NƯỚC NƠI XỨ THANH SỤC SÔI

Trần Mai Ninh sinh năm 1917 tại Thanh Hóa, mang trong mình tâm hồn lãng mạn của một thi sĩ và dòng máu sục sôi của một người con yêu nước. Trước cảnh nước mất nhà tan, chàng thanh niên ấy dứt khoát KHƯỚC TỪ cuộc đời của một trí thức salon êm ấm. Ông ném mình vào phong trào cách mạng, dùng ngòi bút sắc lẹm như dao găm để đâm thẳng vào tim đen của chế độ thực dân. Khi tiếng súng Nam Bộ kháng chiến bùng nổ, không một chút do dự, Trần Mai Ninh khoác ba lô "Nam tiến", dấn thân vào chốn binh đao lửa đạn với khát vọng thiêu rụi mọi thế lực áp bức.

BƯỚC CHÂN XUYÊN LỬA ĐẠN VÀ NHỮNG VÁN BÀI LẬT NGỬA TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Trên dải đất miền Trung nắng gió, Trần Mai Ninh vừa là phái viên mặt trận, vừa là một chiến sĩ thực thụ. Giữa BỐN BỀ LƯỚI BÚA của quân thù, ông xông pha vào những nơi hiểm nguy nhất. Chính trong những ngày tháng đối mặt với tử thần, bản trường ca "Nhớ máu" của ông ra đời, rực lửa căm thù và bi tráng đến tột độ. Thơ của ông chắc khác gì ông đã ký vào "sinh tử trạng" với những vần thơ chọc thẳng vào họng quân thù. Ông là linh hồn của mặt trận, dùng thi ca để xốc dậy tinh thần của hàng vạn chiến binh.

ĐÒN THÙ TÀN ĐỘC VÀ KHÍ TIẾT KIM CƯƠNG TRONG NGỤC TỐI NHA TRANG

Giữa năm 1947, trên đường nhận nhiệm vụ tiến sâu vào Nam, Trần Mai Ninh không may sa vào tay giặc trên một chuyến thuyền. Biết ông là một cán bộ chủ chốt, bầy ác thú Phòng Nhì của Pháp đã biến nhà ngục Nha Trang thành địa ngục trần gian. Chúng tung ra những ĐÒN THÙ TÀN ĐỘC và mất nhân tính nhất: Đánh đập HỦY DIỆT, bẻ gãy xương cốt, và rùng rợn nhất, chúng đã KHOÉT SỐNG đôi mắt của nhà thơ hòng bóp nghẹt ý chí và bắt ông khai báo.

Thịt da vỡ nát, đôi mắt mù lòa rỉ máu trong nỗi đau ĐẾN TỘT CÙNG, nhưng khí tiết KIM CƯƠNG của người cộng sản vĩnh viễn không thể bị BẺ GÃY! Chìm trong bóng tối mù mịt của thể xác, Trần Mai Ninh vẫn hiên ngang câm lặng, giữ trọn vẹn bí mật của Đảng. Bất lực và khiếp sợ trước một "sinh vật thép", thực dân Pháp đã hèn hạ sát hại ông vào tháng 8 năm 1947.

ĐÀI HOA BẤT TỬ CỦA NGƯỜI NGHỆ SĨ - CHIẾN SĨ

Trần Mai Ninh ngã xuống khi mới 30 tuổi, nhưng thân thể nát tan của ông đã hóa thành một ĐÀI HOA BẤT TỬ. Ông để lại cho đời một tấm gương chói lọi về sự hy sinh tận hiến. Kẻ thù có thể cướp đi đôi mắt của ông, nhưng không thể cướp đi ánh sáng lý tưởng rực rỡ đang bừng cháy trong tâm hồn người thi sĩ. Năm 2007, ông vinh dự được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật, ghi nhận vĩnh viễn tầm vóc của một ngòi bút quyện chặt máu đào.

Cuộc đời Trần Mai Ninh là một minh chứng đanh thép: Nhà thơ, nhà báo khi đã mang trong mình 1 trái tim cộng sản thì hẳn đã là 1 anh hùng.

Gửi thế hệ trẻ hôm nay, xin ngàn vạn lần đừng lãng quên cội nguồn! Hãy soi mình vào lịch sử, mài sắc ý chí, nâng cao bản lĩnh chính trị để nhận diện và đập tan mọi mưu đồ xuyên tạc, chống phá. Hãy sống, cống hiến và kiến thiết đất nước sao cho xứng đáng với những đôi mắt đã nhắm lại vĩnh viễn vì non sông!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn